Dù đứng bất động, quanh thân lại tản mát ra khí thế nguy hiểm khiến người bình thường không dám đến gần, lệ khí lãnh lẽo.
Người này có vẻ đã tận lực thu lại khí tràng, nhưng loại khí thế kiểu này vẫn không dễ dàng mà che giấu được.
Lê Bắc Niệm tâm run lên, hỏi: "Mục Thủ trưởng, lần trước không biết thân phận chân thật của anh, vô tình đắc tội, nhưng tôi không phải là cố ý, mà thực ra tôi cũng không làm chuyện thương thiên hại lý gì, anh tại sao muốn bắt cha me nuôi tôi?"
Mục Tây Thần mắt đen thâm trầm, chầm chậm bước đến trước, chầm chậm nói:
"Cô cho rằng cô nói không phải cố ý, liền có thay đổi tổn thương mà cô đem đến cho tôi sao?"
Lê Bắc Niệm thực sự khó hiểu, buồn bực lớn tiếng phản bác:
"Tôi đã làm gì tổn thương anh!"
Mục Tây Thần ánh mắt trong sạch rõ ràng nhìn đến người bên cạnh, thản nhiên nói:
“Đọc lại.”
Cố Minh Dã tuân lệnh, mở ra lệnh truy nã trên tay, đọc rõ ràng rành mạch:
“Thủ trưởng quân đội đồng chí Mục Tây Thần bị một cô gái độ tuổi tầm mười tám khinh bạc, tra ra, cô gái này tên Lê Bắc Niệm, xâm phạm nghiêm trọng linh hồn to lớn của Thủ trưởng, còn thuận tay lấy quần áo của Thủ trưởng, hành vi phạm tội nghiệm trọng, đặc biệt phát lệnh truy nã."
Linh hồn … To lớn…
Lê Bắc Niệm trừng mắt, kinh ngạc nhìn anh, ngay sau đó mặt mũi liền đỏ bừng.
Vừa rồi chỉ tận lực chú ý không biết vị Thủ trưởng này là ai, cũng chưa từng để ý từng câu chữ khác.
Nhưng bây giờ, người đã đứng trước mặt, luôn miệng một hai nói mình khinh bạc linh hồn to lớn của anh ta…
Móa!
Thật mẹ nó to lớn!
Lớn?
Phi!
"Anh..." Lê Bắc Niệm trên mặt bỗng nhiên nóng hổi, "Anh còn có mặt mũi nói như vậy!"
Cố Minh Dã cũng nhịn không được chăm chú nhìn thêm, trong lòng tâm hồn hóng bát quái đang hừng hực cháy.
Có chuyện a, nhìn một nữ sinh bé xíu mới bao nhiêu tuổi sẽ không phải cùng Thủ trưởng của anh phát sinh quan hệ gì không tiện nói chứ?
"Mặt? Có."
Mục Tây Thần nhìn xem Lê Bắc Niệm, chững chạc đàng hoàng trả lời.
Trì Hải Lãng thiếu chút cười ra tiếng, mà Lê Bắc Niệm lại là càng là nghẹn đỏ mặt, nhìn anh chằm chằm cắn chặt răng.
Xin lỗi, thành ý?
"Mục Thủ trưởng, chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà phát Lệnh truy nã, không cảm thấy anh đang cố tình làm lớn chuyện sao?"
Mục Tây Thần lại mím môi, chậm rãi nói: "Cô cảm thấy là chuyện nhỏ, nhưng đối với tôi đây là tổn thương vô cùng to lớn."
Tổn thương to lớn?
Móa!
Người đàn ông này thật không biết xấu hổ!
Cô còn chưa kiện cái linh hồn to lớn của anh làm bẩn mắt cô đâu, còn đòi phát Lệnh truy nã, đây là muốn làm ác nhân cáo trạng trước?
Lê Bắc Niệm không nhịn được nữa, cắn răng gầm nhẹ:
"Anh đến cùng muốn thế nào?"
"Cho cô hai lựa chọn!" Mục Tây Thần tiếng nói lạnh nhạt, mỗi chữ mỗi từ chậm rãi nói,
"Thứ nhất, bắt lại, đánh một trận, cho hả giận."
Giọng nói trầm ổn lại khiến Trì Hải Lãng không nhịn được rùng mình một cái.
Danh tiếng của Mục Tây Thần không nhỏ, miệng nói đánh, cũng không phải đánh giống người thường!
"Thứ hai thứ hai!" Trì Hải Lãng vội vàng hối.
Trì Hải Lãng nói xong đến gần cô, nhỏ giọng thì thầm:
"Người này tay chân nhìn là biết không phân nặng nhẹ, có thể cũng đã từng giết người, vạn nhất giả đò lỡ tay đem em đánh chết, vậy không ổn rồi!"
Lê Bắc Niệm bị Trì Hải Lãng hù dọa, ho nhẹ một tiếng, hỏi: "Thứ hai là gì?"
Mục Tây Thần mặt mày bất động, thần sắc không một chút gợn sóng,
"Thứ hai, nói xin lỗi với linh hồn to lớn của tôi."