⬅ Trước Tiếp ➡
Lê Bắc Niện nhanh chóng đỏ mặt.
Lưu, manh!
Mục Tây Thần nhìn qua gương mặt đỏ bừng của cô, con ngươi sắc bén như chim ưng, tại nơi sâu nhất ẩn hiện chút hứng thú.
Nhưng cực kì nhạt, thoáng cái liền biến mất.
Trì Hải Lãng lần đầu tiên nhìn thấy Lê Bắc Niệm trong chốc lát đỏ mặt nhiều lần như vậy.
Mặc dù không biết bọn họ nói đến linh hồn to lớn là gì, nhưng có vẻ như là thứ gì rất xấu hổ sao?
Trì Hải Lãng nhẹ nhẹ khều Lê Bắc Niệm nói:
"Thứ hai, thứ hai, mạng sống là quan trọng nhất a Bắc Niệm!"
Lê Bắc Niệm ngẩng đầu lên, nhìn người đứng cách đó không xa, khuôn mặt vẫn bình tĩnh, bộ dáng vẫn ung dung.
Cả người đứng thẳng ở đó, bắt đầu tỏa ra khí tức nguy hiểm, dồn dập ép tới, khiến cô không thể không quyết định.
“Tôi cùng với anh lớn…” Lê Bắc Niệm không thể nào mở miệng nói tiếp đỏ mặt, ”Lớn…”
"Ta biết nó rất lớn." Mục Tây Thần nhìn qua cô, thình lình mở miệng nói.
Lê Bắc Niệm trì trệ, cố gắng để cho mình trấn định một chút, nói: "Cha mẹ nuôi tôi đâu?"
"Không biết, tôi đã thả bọn họ đi."
Lê Bắc Niệm buông lỏng một hơi, nhân vật lớn như Mục Tây Thần, cũng không cần lừa gạt mình.
"Tôi nói xin lỗi với, anh sẽ huỷ bỏ lệnh truy nã sao?"
Mục Tây Thần có chút nhướng mày, bộ dáng giống như cười mà không phải cười, "Xem tâm tình."
Lê Bắc Niệm cảm thấy có chút nghẹn khuất, nhưng là cũng biết mình không có quyền bàn điều kiện với anh."
Phi!
Không phải chỉ là nói lời xin lỗi sao, xin lỗi liền xin lỗi!
Nhìn chằm chằm Mục Tây Thần, Lê Bắc Niệm tận lực để cho mình nhìn thành khẩn một chút, nói: "Thật xin lỗi."
Mục Tây Thần dù vội vẫn ung dung đứng đấy, nhướng nhướng mày, tiếng nói nhẹ nhàng chậm chạp, nói: "Thành ý?"
Thành ý?
Lê Bắc Niệm cắn cắn môi, lộ ra biểu tình bị chiếm tiện nghi, hai mắt nhắm lại, thấy chết không sờn.
Rất nhanh cô bước lên hai bước, đến trước mặt anh ngồi xổm xuống.
Tất cả mọi người thấy cô đột nhiên xuất hiện động tác như vậy cảm thấy có chút không hiểu, kỳ quái mà nhìn cô.
Trì Hải Lãng đột nhiên giống như đã biết, linh hồn to lớn bọn họ nói đến rốt cuộc là ý gì!
Quả nhiên, Lê Bắc Niệm sau khi ngồi xuống, mắt nhìn chằm chằm hạ bộ nhô lên giữa hai chân anh, vô cùng tha thiết nói: "Đại ca, thật xin lỗi, tôi sai rồi."
Mục Tây Thần thân thể cứng đờ, khẽ giật mình.
Quân du côn chính quy.
Lê Bắc Niệm nhắm mắt lại, ôm ngực, thái độ như móc tim móc phổi khẩn thiết nói:
"Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, tôi không nên mạo phạm đại ca, để đại ca bị sợ hãi, tôi ở đây cực kì áy náy xin lỗi đại ca."
Một đống thuộc hạ bên cạnh, có người không có lá gan lớn nghẹn cười đến đỏ bừng cả mặt, có người yên lặng đến quay mặt vào tường đấm đấm.
Mục Tây Thần cả người cứng ngắc, mặt mũi cương nghị bắt đầu xuất hiện màu đỏ.
Vô ý thức lui về sau mấy bước, Mục Tây Thần nhìn chằm chằm cô gái ngồi xổm trước mắt, nhịn không được hỏi: “Cô đang làm cái gì?”
Nghe thấy người hỏi, Lê Bắc Niệm ngẩng đầu nhìn.
Vừa nhìn đã thấy trên da thịt vốn màu lúa mạch khỏe mạnh của Mục Tây Thần đã dần chuyển đỏ.
Trong lòng kiện định xém chút đã bật cười.
Người đàn ông này,…không phải là đang xấu hổ đó chứ!
Nhìn mọi người xung quanh một cái, Lê Bắc Niệm cực kì bình tĩnh nói: “Xin lỗi a!”
Mục Tây Thần nghe vậy, trên mặt càng là biểu cảm khó khăn, cắn răng gầm giọng nói:
“Xin lỗi thì xin lỗi, mắt cô lại nhìn đi đâu?”
Lê Bắc Niệm kìm nén, chăm chú nhìn anh, điệu bộ cực kì nghiêm túc nói:
"Tôi đang nhìn đại ca của tôi, cũng chính là linh hồn to lớn tôn quý của anh."
⬅ Trước Tiếp ➡