Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

hôn hắn khiến Kiều Thuận Nam vui mừng không thôi.
"Cạch" đang lúc cả hai đang lên đỉnh thì Kiều Thuận An bước vô nhàn nhạt nhìn hai người.
Ánh mặt lạnh lùng trừng Kiều Thuận Nam.
"Nam Cậu làm nhẹ thôi cẩn thận cô ấy đau " hắn nhẹ nhàng vuốt tóc cô sang một bên.
Thật ra đũng quần hắn đã nhô cao nhưng chỉ sợ nếu hắn làm cô nữa Ngôn Ngôn sẽ không chịu được.
Buổi sáng hắn cũng đã cùng Kiều Thuận Vũ làm cô rồi bây giờ mà muốn tiếp chỉ sợ Thuận Vũ cũng muốn theo hắn khi dễ cô.
"Em biết rồi " đối với sự có mặt của Thuận An không hề làm hắn mất hứng ngược lại càng hưng phấn nhưng Ngôn Hi lại không thế ngại ngùng mà trốn mặt xuống gối.
"Aaaaaa" Kiều Thuận Nam gầm lên phóng thích tinh hoa vào nơi sâu nhất trong cô rồi đứng dậy ẵm Ngôn Hi vẫn chìm trong cơn hoan ái vào phòng tắm.
"Để anh" Kiều Thuận An muốn tự tay tắm cho cô thật sạch sẽ nhưng bị Kiều Thuận Nam dữ lại nhìn hắn bằng ánh mắt đề phòng.
"Em tắm cho cô ấy tiện thể tắm cho mình luôn không phiền anh " rồi nhanh chóng chạy mất khiến Kiều Thuận An tức giận Sau hơn một tiếng không biết là Kiều Thuận Nam là đang tắm hay là đang làm chuyện cầm thú với cô.
Kiều Thuận Nam cưng chiều nhìn người phụ nữ chu môi tức giận khiến hắn muốn yêu chết cô.
"Ngôn Ngôn, em còn nhớ không khi còn nhỏ anh cũng rất thường tắm cho em" Nhớ lại lúc đó cô chẳng khác gì một quả cầu nhỏ tròn tròn ngắn ngắn tay chân mập mạp nhưng lại rất đáng yêụ "Vậy sao?
Tôi không nhớ " Ngôn Hi đỏ mặt lảng sang chuyện khác.
"Giờ tôi về được chưa?
" Dù sao gặp anh em họ ngay từ đầu đã là sai lầm rồi cô không lên tiếp diễn sai lầm.
"Không được " Kiều Thuận Nam gầm lên đầy tức giận." Em lại muốn trốn đi đâu hả?
Hay là muốn đi tìm tên Mạnh Triết kia" chẳng lẽ trong mắt cô hắn lại không bằng tên phụ bạc kia.
"Không phải chuyện của anh" cô bực tức hắn vậy mà lại chạm vào cấm kỵ của cô.
"Anh...anh xin lỗi " Kiều Thuận Nam bỗng cúi đầu xuống vẻ mặt buồn bã như chú mèo nhỏ nghe lời.
Không phải chứ là cô đang nghe nhầm đúng không Kiều Thuận Nam mà biết xin lỗi người khác.
Một người kiêu ngạo như hắn mà biết cúi đầu nhận lỗ, trừ phi hôm nay có bão.
"Thôi không nói nữa.
Tôi muốn về." Cô cầm bộ quần áo mà Kiều Thuận An đã chuẩn bị cho mình nhanh chóng mặc vào.
"Em ở đây, sáng mai anh sẽ đưa em về" "Không cần " Cô không muốn dây dưa với hắn, cả chuyện của Ngôn Tiêu nếu để cho anh em họ biết cô sợ...
"Em bướng bỉnh cái gì?
" Kiều Thuận Nam kéo lấy tay cô lại ngăn cản cô bước ra ngoài.
"Buông ra đi." Ngôn Hi nổi cáu đá thật mạnh vào người anh em phía dưới của hắn.
"Aaa" vì không nghĩ cô lại dùng chiêu thức này phản kháng hắn lên mới nhất thời lơ là mà bị đaụ Kiều Thuận Nam ôm lấy người anh em của mình ngã quỵ xuống, khuôn mặt đầy gân xanh đầy đau đớn còn hơn bị trúng đạn nhìn cô bằng ánh mắt tức giận.
"Anh...Anh không sao chứ?
Tôi không cố ý đâu tại anh sao không chịu tránh ra chứ.
Không phải anh làm trong quân đội sao?" Cô lo lắng cúi xuống nhìn hắn có vẻ là cô ra tay hơi quá nha mới khiến hắn mặt nổi đầy gân xanh như vậy.
====================================================================== "Em...em được lắm Em định khiến tôi bị phế sao?" hắn tức giận nắm lấy chân cô vì đaụ "Hay là tôi cho anh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡