Chương 13
đá lại một cái cho huề nhé?
" "Em nghĩ tôi thích đánh phụ nữ sao?
Còn không mau đỡ tôi dậy." Ngôn Hi đành phải kéo lên giường rồi cầm lấy túi xách.
"Em đi đâu?" "Đi về.
Anh cũng không muốn đá lại tôi mà.
Với cả nhìn anh cũng đỡ rồi mà" "Con mẹ nó em dám bước ra ngoài xem.
Đứng lại em không nghe tôi nói sao?
...aaa em đứng lại cho tôi" cô bước ra cửa định đóng cửa lại bước đi nhưng vẫn còn nghe được tiếng chửi bới phía saụ Ở dưới nhà hai người đàn ông đang trò chuyện với nhau đầy vui vẻ thì nghe được tiếng la ở trên lầu vọng xuống.
"Trên kia là đang có chuyện gì vậy?" Kiều Thuận Vũ cầm hành tây cắt nhỏ từng lát, bỗng dừng lại.
"Haiz Chắc Nam bị nhiễm bệnh nghề nghiệp nên lúc nào cũng thích gầm hét như vậy." Kiều Thuận An cầm miếng dưa leo lên miệng ăn.
"Ừm, chỉ mong nó đừng có mang cái bệnh đó lên giường, cứ đang lúc làm mà hô to như vậy thật mất hứng." Kiều Thuận Vũ ném hành tây vào chảo nóng "xèo,xèo,xèó "Aaa sao nó lại văng mỡ lên vậy?" "Làm sao em biết trong sách dạy nấu ăn đâu có nói là sẽ như vậy." Kiều Thuận Vũ cầm lấy cái vung che mặt lại nhìn Kiều Thuận An đang trốn xuống gầm bàn " không đến nỗi như vậy chứ?
" "Cậu thì biết cái gì hả, tôi còn phải tu sửa sắc đẹp để còn với Ngôn Hi Chứ...à cậu hỏi cái gì.
Nếu không biết nấu ăn thì bảo người làm nấu cậu làm vậy chỉ sợ có ngày cả căn biệt thự bị cậu đốt cháy.
25 cái mạng bị cậu hại mất" Kiều Thuận An nghiêm mặt nhìn Kiều Thuận Vũ.
"Anh thì biết cái gì chứ?...Ngôn Ngôn em định đi đâu vậy" Hắn đang định cãi lại thì thấy Ngôn Hi đang đi xuống.
"Tôi muốn về " cô chỉnh lại chiếc áo che đi dấu hôn.
"Còn Nam đâu?" Kiều Thuận Vũ ngó lên lầu nhưng một lúc cũng chẳng thấy ai đi xuống.
Không phải mọi hôm hắn thường hay lẽo đẽo theo Sau Ngôn Hi sao?
"À...anh ta...mệt quá lên nghỉ ngơi một chút " "Thật không?
" Kiều Thuận An nhìn gương mặt nhỏ đang tránh né của cô cao giọng.
"Tin hay không tùy anh" "Chờ đã để anh đưa em về " "Không cần " Ngôn Hi trả lời dứt khoát bước ra ngoài, chỉ sợ rằng Kiều Thuận Nam sẽ đi xuống lúc đó muốn chạy cũng không được.
"Anh Sao lại để cô ấy đi" Kiều Thuận Vũ cầm lấy đĩa khoai tây xào lên nói thế có hơi oách chứ thật ra đĩa khoai chẳng khác gì bùn nhão nhoẹt chỗ đen chỗ trắng.
"Em còn đang định bảo cô ở lại ăn" "Cậu nghĩ tôi sẽ dễ dàng buông tha cho cô ấy sao?" gương mặt Kiều Thuận An hiện lên một tia nguy hiểm xảo trá bỏ đi bỗng khựng lại.
"Cậu định cho Ngôn Ngôn ăn cái đồ cho lợn ăn đó sao?
Đồ thần kinh không biết nấu thì bỏ đi" "Híc anh mới là người điên" Kiều Thuận Vũ cầm đĩa khoai lên bỏ một miếng vào mồm nhưng gương mặt bỗng rúm lại ói hết ra.
Hắn thề món ăn này mang cho lợn ăn chắc nó còn sỉ nhổ vào mặt.
Điều cần thiết bây giờ là phi tang bằng chứng hắc hắc hắn nhanh chóng vứt cái thứ cháy khét kia vào bồn cầụ Và câu chuyện của sáng hôm sau là cả biệt thự náo loạn vì cái bồn cầu bị...tắc nghẽn.
Thợ thông cống phải nhăn mày khi...
Thô nhưng thật.
Hố hố Ngôn Hi chật vật rời khỏi biệt thự Kiều gia mệt mỏi nhìn lên chiếc đồng hồ treo tay.
Đã hơn 8h chết tiệt Ngôn Tiêu thằng bé không biết có phải đang khóc nháo đòi cô không.
Thật tức chết mà đây