Chương 5
vào mặt tức giận mà tát cô.
"A tôi quên mất cơ thể cô bẩn thỉu như vậy, đụng vô cũng khiến tôi ghê tởm hay là...
anh em Kiều Thuận cũng rất yêu cô.
Chậc không biết họ sẽ cảm thấy thế nào khi tôi cho họ chơi cô ?
haha đúng vậy nếu tôi làm cô không phải quá hời sao?" Vừa nói hắn vừa lôi trong túi chiếc điện thoại ra nhấn một dãy số.
"A lô là tôi Mạnh Triết, không biết Kiều đại thiếu gia có rảnh không..." Cuộc nói chuyện kết thúc trong sự thỏa thuận êm đẹp Mạnh Triết tiến lại phía cô dơ chiếc điện thoại va nhẹ vào má cô mấy cái giọng đầy khinh bỉ.
"Không ngờ cô đáng giá vậy, cô biết không ba thiếu gia nhà họ Kiều chỉ vì muốn cô mà chấp nhận giao 35% tập đoàn Kiều Thuận cho tôi đấy." "Anh điên rồi Mạnh Triết đồ không bằng cầm thú anh sẽ chết không yên " "Tôi hận anh aaa" Ngôn Hi bật dậy trong ác mộng chỉ thấy một bàn tay mập mạp bé xíu mềm mịn trắng trẻo của nhóc con.
"Mẹ mẹ aaa" bé con mặc bộ đồ ngủ màu xanh, leo lên người cô đây không ai khác mà là Ngôn Tiêu con trai cô.
Ba năm nay nếu không có nó chắc chắn cô đã tìm đến cái chết từ lâu rồi .
Một hôm, khi anh em nhà Kiều Thuận có việc bận đi công tác cộng với sự bất cẩn của đám vệ sĩ mà cô trốn được khỏi đó.
Tuy anh em nhà họ Kiều đối xử rất tốt yêu thương chăm sóc với cô lại chuộc lỗi vì chuyện kia, mà bao bọc cô hết mức nhưng nghĩ đến cảnh họ hợp lại ép buộc mình khiến cô sợ hãi mà bỏ đi.
Sau lần đầu tiên họ không còn ngần ngại ép cô mặc dù cô từ chối hay quát mắng, họ cũng mặt dày ép cô triền miên phục vụ một người đàn ông đã mệt đằng này lại là ba người khiến cô kinh sợ.
"Mẹ, đói đói..." Tiêu Tiêu vuốt mũi mẹ mình đòi ăn như thói quen .
"Được rồi mẹ đi pha sữa cho con.
Phải nhớ mẹ hôm nay đi nhận việc con phải ngoan ngoãn đi nhà trẻ nghe không?
" Ngôn Hi thật không nỡ tách con, thằng bé còn quá nhỏ nhưng nếu cô không đi làm thì sao có thể nuôi Tiêu Tiêu đây.
Bế bé con tròn vo, chẳng khác gì trái dưa mà âu yếm trong lòng cho dù Tiêu Tiêu là con ai trong ba anh em nhà họ Kiều thì cô vẫn sẽ hết lòng yêu thương nó .
"Mẹ hôn, hôn nhẹ" bé ngước lên chậm rãi hôn cô để lại cả đống nước bọt trên má Ngôn Hi vui vẻ nhìn cô.
"Nhóc con cả con cũng khi dễ mẹ" cô trách yêu đặt bé lên chiếc ghế rồi đi pha sữa.
Đứng trước tập đoàn KTF mà Ngôn Hi thấy choáng váng sao lại có công ty lớn vậy đúng là lãng phí mà cần to vậy không nếu như không may có hỏa hoạn hay động đất thì phải làm sao đây?
đúng là chôn thân dưới đống vàng à không là đống gạch.
====================================================================== "Tập đoàn lớn như vậy không biết mình có thể trúng tuyển không đây?" hôm nay chắc chắn sẽ có nhiều người giống cô đến đây để xin việc cơ hội của cô vốn dĩ đã thấp thì lại càng thấp.
"Không được, mình phải cố gắng vì Tiêu Tiêu " Bước vào bên trong quả như dự đoán có rất nhiều người hôm nay đến đây xin việc làm, đây vốn dĩ là chuyện khá bình thường vì KTF là tập đoàn lớn có nhiều ưu đãi cho nhân viên nào là lương tháng cao còn được thưởng thưởng tiền mỗi quý,...
Sau khi nộp hồ sơ Ngôn Hi tựa mình vào một góc tường chờ đến lượt mình nhắm nghiền mắt lại, quả thật