Chương 7
nếu ngài ấy muốn thì chúng ta sẽ gặp lợi còn nếu không chịu thì cứ đá đi chúng ta cũng chẳng sao cả KTF không thiếu tiền để nuôi cô ta" "Giám đốc Ngô ông thật giỏi " "Đúng vậy" Đám người nghe xong thì không ngừng khen ngợi ông ta.
"Haiz cuối cùng cũng có việc rồi.
Nhưng mà làm thư kí liệu có dễ không đây?
" Ngôn Hi bước ra khỏi tập đoàn mà không ngừng suy nghĩ không hiểu sao một tập đoàn lớn như vậy lại tuyển chọn cô hơn nữa chỉ qua một vòng xét tuyển càng nghĩ càng khó hiểu a.
"Thôi kệ đi cứ làm thử một tháng trước rồi tính" Sau cuộc phỏng vấn Ngôn Hi liền ghé tới siêu thị mua một ít đồ ăn và sữa cho Ngôn Tiêu trong lòng cảm thấy thật vui vẻ đây là lần đầu tiên cô thấy mình là một người mẹ tốt không phải để Tiêu tiêu chịu khổ nữa rồi.
Cô mua loại sữa tốt nhất mà từ trước đến giờ chưa bao giờ dám nghĩ tới.
"Haiz, đợi khi nhận lương sẽ mua thêm cho Tiêu Tiêu vài hộp mới được." Sau đó định bước đi thì nghe thấy được giọng nói rất quen thuộc " Vợ à em phải biết chăm sóc cho mình chứ có bầu 6 tháng mà trông thật gầy " " Hứ,em vậy là béo rồi đấy anh cứ bồi bổ em thế này em sẽ biến thành heo mất " "Vậy thì anh mới thương " người đàn ông một thân y phục hàng hiệu với dáng người cao to ngũ quan thanh tú ôm chăt cô gái đang mang bụng bầu âu yếm, đó không ai khác mà là Ngôn Đạt em trai cô.
Nhớ lại cô thấy mình thật bất hiếu, nhiều năm rồi mà vẫn không về thăm họ một lần không biết giờ họ ra sao có còn hận cô không.
Nhớ dến lúc đó khiến cô thật tự sỉ vả bản thân mính đã hại họ, nhưng bây giờ cô cũng không còn mặt mũi mà gặp lại họ nữa.
Trong lòng đầy chua sót nhưng đây vốn là lỗi của cô thì có thể trách ai cô tránh đi Ngôn Đạt rồi vô hồn bước trên đường.
Thật ra lúc đó cô thật muốn chạy ra xuất hiện trước mặt người em trai đã ba năm chưa gặp nhưng lại không có đủ can đảm, không đủ can đảm hỏi xem ba mẹ có khỏe không?
hay còn giận cô nữa không giận cô trước kia không nghe họ.
Giận cô khiến họ phải chịu đau khổ.
" Mẹ, mẹ " Tiêu Tiêu vỗ vỗ vào mặt cô khiến Ngôn Hi trở về hiện thực.
Hóa ra thế nào đi nữa người yêu thương ta và muốn tốt cho ta trên đời này chỉ có cha mẹ và người thân nhưng cô đã hiểu ra điều này quá muộn chỉ sau khi cô có Tiêu Tiêu .
Ngôn Hi cầm từng thìa bột bón cho Tiêu Tiêu rồi cẩn thận lau đi thức ăn còn sót trên miệng bé.
Phải công nhận rằng Tiêu Tiêu là một cậu bé rất đẹp trai có lẽ là do gen di truyền nhà Kiều Thuận vì khi nhìn anh em nhà họ ai cũng trông rất điển trai.
Còn nhớ lại khi cô và ba người họ khi còn nhỏ chơi rất thân với nhau chẳng khác gì anh em ruột mà lúc đó Ngôn Đạt nhỏ hơn cô cả 4 tuổi lận lên rất được họ cưng chiềụ Còn nhớ vào buổi chiều nào đó năm người họ đi thả diều rồi cô bị thương do vấp ngã vậy là ba anh em họ tranh nhau muốn cõng cô về nữa.
Họ nói sau này cô nhất định phải làm vợ của cả ba anh em họ.
"Ngôn Ngôn sau này làm vợ anh đấy, em không được từ chối đâú người con trai có làn da màu rám nắng véo véo mặt cô nói là Thuận Nam.
KiềuThuận Vũ thấy vậy liền nhìn