Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

sang cô.
" Không Tiểu Ngôn sau này sẽ là vợ anh đúng không?
" anh kéo cô về phía mình không cho Thuận Nam đụng tới.
Bỗng "chụt" Thuận An nhân lúc cô không để ý liền hôn trộm cô một cái.
"Em đã là vợ anh.
Ở đây có dấu ấn của anh không cho phép ai đụng vào " hắn vốn là người bá đạo nhất trong ba anh em họ và cũng là kẻ đã cướp mất nụ hôn đầu đời của cô.
"Vậy sao?
giờ cô ấy là của em 'chụt' " Thuận Nam kéo cô về phía mình rồi hôn cô một lần nữa.
"Vậy.
Sau này em lấy cả ba người được không?" cô ngây thơ nhìn ba người bọn họ.
Cô đâu biết vì câu nói ngốc nghếch như vậy đã kéo vận mệnh họ chung với nhaụ ====================================================================== "Được vậy em sẽ là cô dâu của cả ba người tụi anh" Vậy là trong buổi chiều đó cô bị ba anh em họ tranh nhau hôn đi hôn lại khiến chóng mặt.
Nhưng rồi thời gian trôi qua nhưng lời hứa đó với cô cũng phai mờ theo thời gian.
Cô càng ngày xa cách lạnh lùng với họ khi quen Mạnh Triết thậm chí còn cắt đứt tình cảm hai mươi mấy năm trời với họ chỉ vì họ chửi mắng Mạnh Triết.
Còn vì muốn giúp Mạnh Triết có được hợp đồng kia mà phản bội ba người họ khiến họ suýt nữa vì cô mất tất cả.
Nhiều năm trôi qua người ngay từ đầu không giữ lời hứa vốn là cô.
Cô đã có lỗi với họ vì vậy đây có thể xem là quả báo.
''Tiêu Tiêu ngày mai mẹ sẽ chính thức đi làm rồi.
Chỉ sợ sẽ không thể ở bên cạnh con nhiều như trước kia rồi" vừa nói cô vừa hôn đấy để con trai mình.
Bàn tay nhẹ xoa bóp gương mặt non mềm của con trai.
"Mẹ...giỏi...a" Đêm nay cô ôm Tiêu Tiêu vào trong lòng ngủ rất ngon Ngôn Hi tiến vào sảnh làm việc trong lòng tràn đầy vui vẻ cuối cùng cô cũng là một nhân viên văn phòng rồi.
"Thưa cô Ngôn mời theo tôi " Một nhân viên nữ tiến tới hướng dẫn cho cô tới một căn phòng lớn.
"Cốc cốc cốc" cô gõ nhẹ lên cánh cửa trong lòng đầy hồi hộp.
"Vào đi " "Dạ chào ngài.
Tôi là ..." cô bỗng dừng lại khi gương mặt quen thuộc ấy ngẩng lên.
Đôi mắt rét lạnh bỗng trở lên dịu dàng và thân thuộc.
Không không thể nào làm sao có thể là Kiều Thuận An.
Ngôn Hi sợ hãi lùi về phía sau giây phút muốn quay đầu chạy đi thì cánh cửa bỗng một lần nữa mở ra.
Mà người bước vô lại không phải ai khác là Kiều Thuận Vũ "Anh hai hôm nay có tin tức gì của Ngôn..." người đàn ông cứng họng lại khi nhìn thấy cô, còn Ngôn Hi chưa kịp nói gì thì đã bị người phía sau ôm lấy thật chặt.
"Anh nhớ em " Phía sau bị Kiều Thuận An ôm chặt đằng trước thì bị Kiều Thuận Vũ giữ lấy khiến cô có muốn chạy cũng không được đành phải nguyền rủa bản thân a.
Mà rõ ràng cô đã tránh bọn họ sao kết quả tổng giám đốc KTF lại là Kiều Thuận An chứ?
Cô tự hỏi đây là trùng hợp hay là bị sắp đặt.
Nhưng trường hợp thứ hai vốn là không thể vì nếu họ biết được tung tích của cô thì 3 năm qua đã không yên ổn như vậy rồi, cứ cho là sui xẻo đi.
Ngôn Hi dùng tay kéo xuống bàn tay đang ôm mình kia gương mặt trở lên bình tĩnh đối diện với Kiều Thuận Vũ nhưng lời nói lại dành cho người đàn ông đang đứng phía sau mình.
" Kiều tổng thỉnh tự trọng xin anh buông tay " cô mơ hồ cảm nhận độ nóng của đôi bàn tay kia khi chạm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡