Chương 10
lên hạ xuống, người đàn ông cuối cùng cũng lên tiếng: “Không hợp khẩu vị?” “Còn chưa ăn, làm sao biết có hợp khẩu vị hay không, nhìn chú… ăn không nổi.” Cô thành thật đáp, lại làm Lục Ngạn nhíu mày: “Mặt tôi làm sao?” “Trông chú như chuẩn bị đi đánh giặc ấy, có phải cháu ép chú ăn cơm với cháu đâu?” Người đàn ông có một khuôn mặt rất xuất sắc, Tuyết Nhi không hề thiên vị Hồ Đông vì thích chú ấy, cô so sánh công bằng, thấy hai người họ có ngũ quan đẹp như nhau.
Nhưng lúc nào trông Lục Ngạn cũng cộc cằn.
Người đàn ông buông đũa, nói: “Vậy nhóc ăn một mình đi.” Thấy người đàn ông định đứng lên, Tuyết Nhi gọi lại: “Chú.” “Ừ?” “Chú biết thân phận của cháu rồi đúng không?” “...” Nhìn thì ngây ngô đáng yêu nhưng cũng khá thông minh.
Tuyết Nhi thẳng thừng hỏi: “Chú giữ cháu lại với mục đích gì vậy?” Người ta đã có ý nhốt cô thì chạy không được nữa, dứt khoát làm rõ cho xong.
Đôi mắt phượng hẹp dài nhìn chằm chằm vào cô hồi lâu, Lục Ngạn chậm rãi hỏi: “Hồ Đông có biết nhóc chạy đến địa bàn của chú không?” “Vậy ra là người quen của chú Đông à…” Khuôn mặt nhỏ của Tuyết Nhi thoáng hiện sự chán nản: “Chú ấy không thèm quan tâm đến cháu nữa đâu, làm sao biết cháu đi đâu được.” “Ồ?
Xảy ra chuyện gì?” Lục Ngạn không nói rõ mối quan hệ của mình và Hồ Đông là thế nào, sợ biết được, nhóc con sẽ bị sốc.
Nghe có người hỏi, Tuyết Nhi đem những ấm ức của bản thân ra nói hết một lượt, kể cho Lục Ngạn nghe người phụ nữ kia có bao nhiêu gian xảo, dối trá.
Nhưng không nói chuyện cô thích Hồ Đông cho hắn biết.
Lục Ngạn nhìn cái miệng nhỏ hồng hào đang không ngừng mấp máy của cô, ánh mắt sâu thẳm.
“Chú xem có tức không?
Rõ ràng người sai là bà thím kia, vậy mà chú Đông cứ khăng khăng bắt cháu phải xin lỗi!” Nói rồi, cô dùng nĩa chọc vào miếng t̸h̵ιt̸ trong bát, ghim mạnh một cái.
“À phải, chú và chú Đông có thân với nhau không?
Đừng nói với chú ấy cháu ở đây nha, cầu xin chú!” Tuyết Nhi vẫn nghĩ rằng Lục Ngạn là một người bạn của chú mình, lúc nói chuyện hành động cũng thoải mái hơn rất nhiều.
“Thân lắm, biết nhau hơn 20 năm rồi.” Người đàn ông cầm cốc nước lên, uống một ngụm, khóe môi không giấu được nụ cười.
====================================================================== “Thân lắm, biết nhau hơn 20 năm rồi.” Người đàn ông cầm cốc nước lên, uống một ngụm, khóe môi không giấu được nụ cười.
Thân đến nỗi chỉ cần gặp mặt liền muốn đấm đối phương.
Tuyết Nhi tin là thật, lập tức nói: “Đừng mách chú ấy cháu ở đây nha, nha?” Cô chắp hai tay vào nhau, đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía Lục Ngạn đầy đáng thương.
Có lẽ Hồ Đông cưng chiều tiểu cô nương này cũng có nguyên nhân.
Sự ngây thơ và năng lượng tích cực tяên người cô bé hoàn toàn trái ngược với bọn họ - những người đàn ông lúc nào cũng sống trong sự căng thẳng tяên thương trường và luôn phải đề phòng người khác.
Giống như tia sáng giữa bóng đêm thăm thẳm, giống như đốm lửa trong ngày tuyết rơi lạnh lẽo.
Tối hôm qua, sau khi Lục Ngạn nghe Đinh Mục nói cô bé trước mắt đến từ Hồ gia, hắn đã không suy nghĩ mà giữ cô lại, cho rằng đến lúc nào đó sẽ cần tới.
Nhưng hắn không bao giờ ngờ được, quyết định này đã thay đổi cả cuộc đời mình.
… Ba ngày sau, Hồ Đông ngồi trong phòng khách, mặt mày nghiêm trọng: “Tìm thấy chưa?” “Vẫn, vẫn chưa ạ…” Người đàn ông ngày thường ít khi biểu đạt