Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

bé mỉm cười: “Chú à, có phải chú nên bồi thường cho cháu không?” “Bồi thường?” “Phí tổn thất tinh thần ạ.” Cô bé cầm theo một cái vali hồng, tяên người mặc quần jeans ống loe cùng áo tiểu thư bồng bềnh, rất là… trẻ con.
Nhưng không hiểu sao càng nhìn, càng thấy đáng yêu.
Trong lúc mọi người lo lắng cho an nguy của Tuyết Nhi vì dám đưa ra yêu cầu với Lục Ngạn, hắn bỗng nhiên mềm giọng: “Được.” Thật ra người đàn ông này trông thì đáng sợ nhưng vẫn nói lý lẽ, Tuyết Nhi sờ cằm, nhìn một vòng, mấy ông chú hung hăng trước mắt cũng ngoài lạnh trong nóng.
Ban đầu cô còn cho rằng mình vào nhầm hang sói, sợ đến nỗi tay chân bủn rủn, tưởng tượng ra cảnh chết mất xác nữa.
Nhưng giờ thì thấy họ cũng bình thường, trông hơi hung dữ chút thôi.
“Không giấu gì chú, cháu từ nơi khác đến nên không biết gì về nơi này, chú thuê cho cháu một khách sạn tốt tốt là được.” Người đàn ông ban nãy đi kiểm tra camera xem điện thoại xong thì vội vàng chạy tới bên cạnh Lục Ngạn, hai người thì thầm gì đó, lát sau, Đinh Mục đi tới cầm vali cho Tuyết Nhi, nói: “Đi, thay mặt mọi người xin lỗi cháu, để chú đưa cháu đến khách sạn 5 sao.” Phải thế chứ!
Tuyết Nhi lập tức vui vẻ đi theo ông chú kia, nhưng chỉ 5 phút sau, cô nhận ra mình bị lừa.
Đi một vòng, cuối cùng lại đi tới căn phòng trống ở trong Lục gia.
“Sao chú lại dẫn cháu vào đây?” “Nơi này so với khách sạn 5 sao còn tốt hơn, cháu không hài lòng à?” “...” Tuyết Nhi hơi rén, dù sao ở đây cũng toàn đàn ông, cô nắm lấy tay cầm vali, cười méo xệch: “Thôi ạ, để cháu tự tìm nơi ở.” Chiếc vali đáng thương bị Đinh Mục kéo một phát, ném vào phòng không thương tiếc.
Tuyết Nhi kêu lên: “Đừng, bên trong có nhiều đồ quan trọng lắm đó, chú mạnh tay quá vậy?” “Lục tổng đã căn dặn thời gian tới sẽ cho cháu ở đây, phòng rất sạch, rất đẹp, không cần sợ.
Nếu có ý đồ xấu gì thì từ khi bị bắt tới nơi này, cháu đã bị lột sạch da rồi.” Nói xong mấy lời đáng sợ đó, Đinh Mục xoay người đi ra ngoài.
Tuyết Nhi đầu đầy dấu chấm hỏi, không hiểu tại sao họ lại giữ mình ở nơi này!
Cô nhìn căn phòng sang trọng trước mắt với tông màu đen trắng liền thấy ngột ngạt.
Sau khi mở vali ra, nhìn thấy chú gấu bông vịt vàng vẫn còn nguyên vẹn, Tuyết Nhi cẩn thận vuốt ve nó một hồi.
Đối với cô, thứ này chính là báu vật vô giá.
Cả ngày nay đi đường xa mệt muốn chết, lại thêm bị mấy ông chú dữ tợn bắt về nhà dọa một trận, cô vừa đặt lưng lên giường liền ngủ luôn, cũng không thèm thay quần áo.
Sáng sớm, Tuyết Nhi mới tắm xong đã nghe thấy giọng nói của một cô gái trẻ tuổi: “Xin chào, tiểu thư, cô đã dậy chưa ạ?” Tuyết Nhi mở cửa ra, hơi kinh ngạc vì cái chốn toàn dương khí này rốt cuộc cũng xuất hiện phụ nữ.
“Tôi là người giúp việc của Lục gia ạ.
Lục tổng bảo tôi gọi cô đi dùng bữa sáng.” “Chu đáo như vậy?
Còn chuẩn bị cả cơm nước…” Cô chau mày, thầm nghĩ chắc hẳn chuyện này không đơn giản như vậy.
Làm gì có ai nhiệt tình đến mức giữ người ở lại còn săn sóc đến mức lo cơm?
Dù chú ấy đã hiểu lầm cô thì cũng quá… nguy hiểm.
Sửa soạn xong, Tuyết Nhi mang theo tâm trạng phơi phới đi ra ngoài.
Lúc ngồi đối diện Lục Ngạn, cô lại không thể nuốt nổi cơm.
Thấy bàn tay đang cầm đũa của cô cứ giơ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡