Chương 10
rất ngoan ngoãn và lễ phép với họ, chưa từng thể hiện thái độ thờ ơ như vậy bao giờ!
Lâm Ánh Ngọc lung lay như sắp ngã, tựa vào người của bà Lục rồi khóc nói: “Cô làm gì vậy?
Sao có thể tùy tiện động vào đồ của người khác chứ?” Một câu khiến cho Tiêu Nhi mở to mắt, bà Lục còn thêm thắt: “Tiêu Nhi, cô biết điều một chút đi!” “Dừng!” Tiêu Nhi cắt ngang lời bọn họ, không để cho ông Lục lên tiếng mà trực tiếp nói: “Bà Lục đây có vẻ không biết một chuyện, khi tôi không có ở đây thì con dâu tương lai Lâm Ánh Ngọc của bà đã đốt sạch đồ đạc của tôi trước.” Sự việc ấy Lục Niên cũng không nói với cha mẹ hắn, bởi vì phải bồi thường đến một trăm triệu, một số tiền không nhỏ chút nào.
Bây giờ bị Tiêu Nhi chất vấn, sắc mặt Lâm Ánh Ngọc tái nhợt, cô ta run run rơi nước mắt: “Tôi tưởng mấy thứ đó cô không dùng nữa, tôi không cố ý.” Bà Lục nắm chặt tay Lâm Ánh Ngọc bênh vực: “Nếu Ánh Ngọc đã nói không cố ý thì thôi đi, còn mấy thứ này là của con bé, con bé đang dùng!” Tiêu Nhi siết chặt nắm đấm, từ lúc cô đưa kết quả khám bệnh cho nhà họ Lục thì họ đối xử với cô lạnh nhạt như người dưng nước lã, vì vậy cô cũng chẳng hy vọng gì ở họ cả.
Cô giẫm một chân lên quần áo của Lâm Ánh Ngọc, cười nói: “Đúng nhỉ?
Đây là đồ của cô Lâm, nhưng mà nó lại nằm trong phòng của tôi, tôi có quyền ném ra ngoài đấy.
Nếu còn cần thì xin mời tới nhận, mang đi đâu cũng được, ngoại trừ phòng tôi.” “Tiêu Nhi!” Bà Lục quát lên, không ngờ tới cô dám hất mặt thái độ với mọi người.
Nếu những người này đã bạc tình thì đừng trách cô bội nghĩa, Tiêu Nhi lạnh lùng hất đồ của Lâm Ánh Ngọc về phía trước, nói: “Tôi nhắc lại lần cuối, trước khi tôi và Lục Niên hoàn tất thủ tục ly hôn thì căn nhà này vẫn thuộc về tôi và anh ta, cho nên mời cô Lâm yêu quý mang mấy thứ đồ này, cút, thật, xa!” Ông Lục cũng nhíu mày trước hành vi của Tiêu Nhi: “Tiêu Nhi, con trước kia…” “Ông định nói trước kia tôi rất hiểu chuyện đúng không?” Tiêu Nhi bật cười: “Ông và tên khốn Lục Niên giống nhau thật đó, ngoại tình rồi bảo tôi khi xưa thế này thế nọ, một lũ giả nhân giả nghĩa.
Thật là buồn nôn.” Tiêu Nhi mang hết bao nhiêu uất ức từ trước đến giờ ra xả một lượt, bà Lục từng nhục nhã, mắng chửi cô thế nào cô đều nhớ kỹ.
Lúc đó cô vì yêu Lục Niên nên mới nhẫn nhịn, cam chịu, hiện tại… mặc dù cô vẫn còn đau lòng vì hắn, nhưng cô không muốn để bản thân thiệt thòi nữa.
Không khí giữa họ vô cùng căng thẳng, ông bà Lục bị sự đanh thép của Tiêu Nhi làm choáng váng, Lâm Ánh Ngọc thì đuối lý nên chỉ có thể im lặng.
Đúng lúc ấy, Lục Niên trở về.
Nhìn thấy đồng quần áo dưới sàn nhà, lại nhìn sắc mặt của mọi người, hắn đoán hẳn là đang cãi nhau.
“Lục Niên!” Lâm Ánh Ngọc mềm mại gọi một tiếng.
Bà Lục cũng nhanh mồm tố cáo: “Con về đúng lúc lắm, nếu không thì đứa con dâu này sắp đuổi cha mẹ chồng ra khỏi nhà rồi đó!” Tiêu Nhi hoàn toàn không muốn chịu uất ức, người ta nói một câu, cô liền bổ lại một câu: “Bà Lục, con dâu của các người là Lâm Ánh Ngọc mới đúng, tôi không dám nhận hai chữ “con dâu” đó.” Bà Lục bị thái độ của Tiêu Nhi chọc cho tức chết, bà thở hổn hển chỉ vào cô, mặt