Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

biết chắc sẽ điên lên đây.
Nhưng cô không muốn vạch trần Lâm Ánh Ngọc vào lúc này, chưa phải là thời điểm thích hợp.
Hỏi chuyện xong, Tiêu Nhi ấn tắt nút ghi âm rồi nhẹ nhàng nói: “Cô Lâm, bây giờ tôi không muốn nhìn thấy cô nữa, phiền cô ra ngoài ở vài hôm.” “Hả?” Lâm Ánh Ngọc ngơ ngẩn.
“Cô nói vậy là ý gì?” “Đây là nhà của tôi, tôi yêu cầu cô cút ra ngoài, nói như vậy đủ rõ ràng chưa?” Tiêu Nhi dứt lời liền hất cằm ý bảo Lâm Ánh Ngọc mau biến cho khuất mắt.
“Cô đừng để tôi phải nói lần hai đấy, muốn tự cút ra hay để tôi gọi người tới bế cô ra?” Cơ thể Lâm Ánh Ngọc cứng đờ, cô ta cứ nghĩ hôm nay Tiêu Nhi chỉ ghé qua tìm Lục Niên nói chuyện, nào ngờ là đang nhằm vào cô ta chứ?
“Tôi đang có thai, cô…” “Nó là con của cô, liên quan gì đến tôi và Lục Niên?” Câu nói này làm khuôn mặt người phụ nữ đối diện không còn giọt máu nào, Lâm Ánh Ngọc hoang mang nhìn về phía Tiêu Nhi, tự hỏi có phải cô ta đã phát hiện cái gì… Không, làm sao mà biết được cơ chứ?
Lâm Ánh Ngọc mặc dù không cam lòng nhưng trước tình cảnh này, cô ta vẫn hậm hực đứng lên.
Ánh mắt Tiêu Nhi giống như sắp nhìn xuyên qua nội tâm của cô ta vậy, khiến cô ta thấy bức bách.
Cô ta ra cửa đứng, đúng lúc đang loay hoay không biết phải làm gì thì sực nhớ đến cha mẹ của Lục Niên, ánh mắt lóe lên tia giảo hoạt.
“Bác gái, chị Tiêu Nhi trở lại rồi, chị ấy… chị ấy…” Lâm Ánh Ngọc nghẹn ngào nói vào điện thoại.
“Cô ta làm gì rồi?
Chồng, mau đưa tôi đến nhà của Lục Niên, con nhỏ vô dụng đó dám động vào cháu trai tôi!” Ông bà Lục chỉ có một người con trai duy nhất là Lục Niên, sau khi kết hôn hai năm vẫn chưa thấy tin vui thì mới lo lắng.
Khi đó Tiêu Nhi báo lại với họ là cô bị vô sinh khiến cho cha mẹ chồng thay đổi thái độ, thỉnh thoảng vẫn trách cứ cô.
Bây giờ, biết được Lục Niên ở bên ngoài làm cho con người ta mang thai, mặc dù Lâm Ánh Ngọc làm tiểu tam nhưng vì đứa trẻ, ông bà Lục vẫn chấp nhận cô ta.
Rất nhanh, hai vợ chồng ông bà Lục đã lái xe chạy sang tìm Lâm Ánh Ngọc.
Lâm Ánh Ngọc đứng trước cổng một lúc lâu, bị nắng nóng chiếu vào đỏ hết cả mặt mũi.
Thấy cha mẹ chồng tương lai, cô ta lập tức bày ra vẻ uất ức: “Bác trai, bác gái…” Bà Lục nhíu mày: “Sao con lại ở ngoài này?
Vào nhà mà chờ!” “Con…” Lâm Ánh Ngọc cắn cắn môi: “Có lẽ do chướng mắt con nên Tiêu Nhi không muốn con ở trong nhà.” Nghe đến đây, ông bà Lục mới giật mình phát hiện tяên trán Lâm Ánh Ngọc thấm mồ hôi, bộ dáng dường như đã phơi nắng khá lâu rồi.
Họ không ngờ Tiêu Nhi lại vô lý đến mức này, lửa giận lập tức sôi trào.
Bà Lục tiến tới đỡ lấy Lâm Ánh Ngọc rồi nói: “Đi, vào trong, để bác xem cô ta có quyền gì mà đuổi con ra ngoài!” Ba người hùng hùng hổ hổ tiến vào, chỉ thấy Tiêu Nhi đang thu dọn đồ đạc của Lâm Ánh Ngọc ném hết ra giữa phòng khách.
Quần áo, giày dép, đồ trang sức nằm lăn lóc dưới chân cô.
“Ồ?
Cô quay lại rồi à?
Tôi còn đang định bảo cô đem mấy thứ này đi đây.” Tiêu Nhi bình tĩnh vô cùng, lúc nhìn về phía cha mẹ của Lục Niên thì cô gật đầu xem như chào hỏi.
Ông bà Lục sững sờ trước thái độ của Tiêu Nhi, trước đây cô vẫn luôn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡