Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

lại mà hét lên: “Chờ một chút!” Cô ta hé môi, run run nói: “Không cần gọi, nếu như cô muốn tìm Lục Niên thì vào đi.” “Nhưng tôi vẫn muốn gọi cảnh sát, làm sao bây giờ?” Tiêu Nhi ngược lại rất nhàn nhã, ngón tay gõ nhẹ vào màn hình mà như gõ vào tim Lâm Ánh Ngọc một cú thật mạnh.
Tiêu Nhi mới chính là chủ nhân của căn nhà, mà Lâm Ánh Ngọc chỉ là kẻ bên ngoài đang ảo tưởng vị trí của bản thân thôi.
Cô ta thấy tình hình bất ổn thì nhíu mày hô lên: “Cô dám sao?
Tôi được anh Lục Niên cho phép vào ở đấy!” Tiêu Nhi chẳng thèm nói nhiều, khi đầu dây bên kia vang lên âm thanh bắt máy, Lâm Ánh Ngọc sợ hãi tái mặt: “Đừng, đừng… đừng gọi!” Thấy cô ta như vậy, Tiêu Nhi cười nhạt, môi đỏ mọng hơi cong lên.
Lâm Ánh Ngọc tuy rằng được Lục Niên đưa về nhưng nếu thật sự làm to chuyện lên thì chính cô ta mới mất mặt.
Cô ta nghiến răng nghiến lợi cúi đầu: “Tôi biết sai rồi, cô đừng gọi cho cảnh sát.” Ngón tay thon dài xinh đẹp gõ vào màn hình, Tiêu Nhi tắt máy, sau đó soạn tin nhắn gửi đi, nội dung đơn giản là ấn nhầm.
Thực chất cô chỉ gọi cho một người bạn mà thôi, Lâm Ánh Ngọc thật dễ lừa.
Tiêu Nhi đi vào nhà, thấy đôi dép bông mình thường dùng dưới chân Lâm Ánh Ngọc thì ghét bỏ nhíu mày: “Cởi nó ra.” Mười đầu ngón chân của Lâm Ánh Ngọc co lại, cô ta xoắn xuýt một chút rồi cúi xuống tháo dép ra, có chút không vui: “Trả cho cô!” “Vứt đi.” Tiêu Nhi mang luôn giày cao gót đi vào phòng khách mà chẳng thèm nhìn đôi dép bông kia.
Cô vắt chéo chân sau đó nói với Lâm Ánh Ngọc : “Tôi khát nước.” “Cô khát thì liên quan gì đến tôi chứ?” Tiêu Nhi liếc nhìn cô ta một cái, ánh mắt kia như thể sắp xuyên thủng cái trán của cô ta, quá mức sắc bén.
Lần này Lâm Ánh Ngọc học khôn, không chống đối Tiêu Nhi nữa mà ôm một bụng tức đi rót cho cô một cốc nước.
Tiêu Nhi cầm ly nước tяên tay ngắm nghía một chút rồi hỏi: “Cô và Lục Niên làm sao quen biết?” Thấy Tiêu Nhi vẫn còn quan tâm tới Lục Niên thì trong lòng Lâm Ánh Ngọc dâng lên cảm giác của kẻ chiến thắng, cô ta ngồi xuống đối diện và bắt đầu cười ngọt ngào: “Gặp ở quán rượu đó nha, chồng cô chủ động tới làm quen, quấn quýt tôi, tôi thấy anh ta nhiệt tình nên cho anh ta một cơ hội.” “Lúc đó cô biết tôi và anh ấy kết hôn chưa?” Tiêu Nhi lại hỏi, sắc mặt vô cùng bình tĩnh, tưởng chừng như cô chẳng quan tâm tới chuyện này nữa.
Sự đắc ý của Lâm Ánh Ngọc lại càng lộ ra tяên khuôn mặt có chút dung tục kia: “Biết, bởi vì lúc đó anh ta vẫn đeo nhẫn cưới.
Nhưng mà đàn ông có vợ mới hấp dẫn chứ, tôi càng thích cảm giác chinh phục một người như vậy hơn mấy tên nhóc choai choai.” “Ồ?” Tiêu Nhi không ngờ tới cô ta vô liêm sỉ đến mức này, môi mím chặt lại.
Lâm Ánh Ngọc thật ra vẫn có chút bực bội: “Hơn nửa năm cô mới phát hiện, không biết nên nói anh ta giấu kỹ hay do cô quá tin tưởng anh ta nữa.” Khoảng một tháng trước, Lâm Ánh Ngọc phát hiện mình mang thai nên vội vàng lên kế hoạch để cho Tiêu Nhi biết chuyện Lục Niên ngoại tình.
Kể cả khi Lục Niên cẩn thận tỉ mỉ đến đâu thì cũng khó phòng bị, kết quả biến thành thế này.
Tiêu Nhi khá ngạc nhiên khi Lục Niên lại bị một người phụ nữ dắt mũi như vậy, hắn ta mà


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡