Men Say Ái Dục
Chương 1
Tiếp ➡
 Khởi đầu tình yêu vòng tam giác
-Vương Hà: Này? Cậu không đợi tớ về chung à?!?
-Tuấn Trạch: Làm gì? Có chung đường đâu? Với cả đợi làm gì?
- Vương Hà: Hmmm..... Đã bảo mỗi lần ra về phải chờ mà?!
- Tuấn Trạch: Chi vậy? Định hiếp dâm tui hả?:)) [ nói với giọng cười đùa ]
- Vương Hà: Aiz..... Đồ điên này. Cậu cũng biết đó. Mình thích cậu mà!
- Tuấn Trạch: Mình thì không!
* Vương Hà ngập ngừng buồn bã
- Vương Hà: Cậu nói vậy không sợ người ta buồn à? Cậu giả vờ thích tớ một chút cũng không được sao?
- Tuấn Trạch: Cậu nói thử xem?
* Tiết 1 ngày hôm sau
- Mỹ Lệ: Tuấn Trạch! Cậu giúp mình chút được không? Đỡ mình xuống với khiêng đồ nặng quá mình với chân xuống không được!
- Tuấn Trạch : Được thôi!
*Vương Hà láo liếc đập bàn đùng đùng dữ dội
Truyện ngôn tình sắc đem cho bạn những trãi nghiệm trong cuộc sống cùng những phút giây được thư giản lành mạnh và cũng một phần góp vào nhiều kiến thức về ngôn ngữ miêu tả cho bạn có thể nâng cao vốn ngôn từ của mình. Đây là kỳ vọng mà ha ha truyện mong muốn đen đến cho bạn.
- Vương Hà: Mày nhìn coi Mỹ Lệ nó giả tạo yếu đuối mong manh chưa kìa! Nó cứ đu đú bám theo Tuấn Trạch miết thôi!
- Thiên Nhĩ: Thui kệ đi má ơi! Bạn bè giúp đỡ nhau thôi mà! Dù gì Tuấn Trạch cũng đâu thích mày?
- Vương Hà: Coi chừng tao thẻo mồm mày bây giờ! Tao đẹp thế. Mỹ Lệ tuổi khỉ mà đi sánh vai với tao! Tuấn Trạch định chắc là của bố mày rồi!
- Thiên Nhĩ: Vãi chưởng?!?! Lạy chúa trên cao mày tự hào gớm. Òm.. òm cứ cho là vậy đi hen!
---
Rắc rối dẫn đến một mối tình
*Vào thời điểm Tuấn Trạch đỡ Mỹ Lệ thì tay bỗng đụng trúng ngay áo ngực Mỹ Lệ lộ ra phần lưng trắng nõn mịn màng qua màng lớp áo sơmi đi học khiến cho Tuấn Trạch mặt đỏ tai bừng
Rụt tay lại khiến cho cả 2 té xuống đất.
* Bất ngờ hơn nữa vì kiểu té theo kiểu SM trên dưới. Tuấn Trạch nằm dưới ôm eo Mỹ Lệ. Mỹ lệ thì nằm trên, đè xuống khiến cho bờ ngực chạm vào nơi ngực Tuấn Trạch nên làm khuôn mặt Tuấn Trạch thêm đỏ cứ như 100°C. Bỗng thẻ chung cư của Mỹ Lệ rơi ra khỏi túi váy. Để tránh né việc đáng xấu hổ này. Tuấn Trạch liền né sang việc khác.
- Tuấn Trạch: ummm... ồ? Cậu cũng ở chung cư này à?
- Mỹ Lệ: ừm. Đúng rồi mình vừa chuyển đến thôi à.
- Tuấn Trạch: Ối? 11804?
- Mỹ Lệ: sao đấy? Có vấn đề gì à?
- Tuấn Trạch: ầy... mình 11803 này!
- Mỹ Lệ: ô vậy sao? mong cậu chiếu cố cho!
* Tuấn Trạc cười tươi nói: Đương nhiên rồi!:))
* Cả lớp xôn xao như có biến lớn
- Nhiều chuyện 1 la lớn: Ôi thần linh ơi! Ra đây mà xem tụi nó cứ định nằm tư thế ấy nói chuyện với nhau mà không định ngồi dậy chào cô Thiên Văn dạy môn văn vào tiết 2 kìa trời???!!!
* Mỹ Lệ & Tuấn Trạch liền ngồi dậy cả 2 đều ngượng mặt đỏ bừng đến tê tái.
- Vương Hà: Cái má nó! Tao bực không chịu được. Coi nó với Tuấn Trạch kìa!
- Thiên Nhĩ: Uầy bình tĩnh má ơi!
* Hết tiết cuối

Tiếp ➡