- Cô Thiên Văn: Nào các em nghỉ! Về ôn từ bài 6->10 mai kt 90" nha hôn. Ôn bài tập trung học cho kĩ chứ đừng như Tuấn Trạch với Mỹ Lệ nha. Nhăn nhít quá học sinh mà mãnh liệt ghê!
* Cả lớp cười bù!
- Tuân Tuân: úi ghê nha Tuấn Trạch. Chơi được Mỹ Lệ luôn. Thôi về với Vương Hà hay dẹo của mày đi. Nhường Mỹ Lệ cho tao!
- Tuấn Trạch: Mày im mồm kẻo tao xé háng!
* Tuấn Trạch và Mỹ Lệ liếc nhìn nhau mặt đỏ bừng bực.
Mỹ Lệ: Thôi rồi Lượm ơi! Mai KT mà không hiểu gì hết cứ bận tâm đến chuyện tiết 2 đáng xấu hổ ấy thôi!
Truyện ngôn tình sắc đem cho bạn những trãi nghiệm trong cuộc sống cùng những phút giây được thư giản lành mạnh và cũng một phần góp vào nhiều kiến thức về ngôn ngữ miêu tả cho bạn có thể nâng cao vốn ngôn từ của mình. Đây là kỳ vọng mà ha ha truyện mong muốn đen đến cho bạn.
---
Câu Chuyện Xấu Hổ (16+)
* Dắt xe từ bãi xe cho học sinh ra.
- Tuấn Trạch: Này! Mỹ Lệ, chờ tớ!
- Mỹ Lệ: * Ngượng* Sao...sao vậy?
- Tuấn Trạch: Đợi chớ sao. Chúng ta chung căn hộ mà. Đi cùng nhau đi chứ!
- Mỹ Lệ: ummm..... Mà cậu không sợ Vương Hà buồn bực sao?
- Tuấn Trạch: Aiz.. Mình không thích cậu ấy! Đừng lo a.
*Thiên Nhĩ nói nhỏ thì thầm bên tai Vương Hà điều gì đó rồi chỉ bên hướng Tuấn Trạch và Mỹ Lệ đang đi với nhau.
- Vương Hà: *Hừng hực nóng giận*. Này! Tao biết cách chơi con Mỹ Lệ rồi!
- Thiên Nhĩ: Nói thế thôi chứ đừng ác quá nha!
* Về đến nhà. Sau khi Tuấn Trạch giúp Mỹ Lệ dọn nhà.
- Mỹ Lệ: À. Cậu có thể mang 1 thùng đồ cuối cùng từ dưới lầu lên đây hộ mình được không?
- Tuấn Trạch: ô kay!
-* Đi được một lát
- Mỹ Lệ: Oái! Cái thùng cậu ấy đang mang lên là thùng đựng đồ lót mình chưa đóng thùng kẻo cậu ấy thấy là chết!
- Tuấn Trạch: Này tớ mang lên rồi này!
- Mỹ Lệ: Này đưa ngay cho mình.....áaaaaaahhhhhh
* " Rầm... RẦMMMM "*
* Thùng đồ rơi xuống... đồ lót bay tứ tung.... Nào là đồ lót con gấu nào là màu hồng ren đỏ lò khe.
- Mỹ Lệ: này nhắm nhắm.... mắt lại!
* Mỹ Lệ định chạy lại đưa tay che mắt Tuấn Trạch, trượt trúng thùng đồ đẩy Tuấn Trạch xuống đất.
* Môi 2 người chạm vào nhau. Tay Tuấn Trạch ôm trọn eo của Mỹ Lệ như muốn tiếp nhận cơ thể ấy.
" Ưm...Ưm" Tiếng 2 đôi môi đang nút vào nhau làm nước bọt 2 người trộn lẫn với đôi môi ngọt ngào.
* Mỹ Lệ đỏ ửng suy nghĩ *: Tại sao cậu ấy lại không đẩy mình ra tại sao lại tiếp nhận nụ hôn vô tình ấy của mình vậy?????
* Mỹ Lệ đẩy Tuấn Trạch ra. 2 người thở đều:" Hộc...hộc " sau nụ hôn ngọt ngào ấy.
- Mỹ Lệ đỏ ửng:" Cám.... Cám ơn cậu đã giúp tớ. Cậu có thể về rồi... Vất vả cho cậu rồi. * Mỹ Lệ vội chạy nhanh vào bếp.
*Tuấn Trạch cầm tay Mỹ Lệ lại. Dồn Mỹ Lệ vào góc bức tường nơi bếp. Ẵm Mỹ Lệ lên thềm gác bếp. Chiều cao của Tuấn Trạch vừa đủ để ôm hôn Mỹ Lệ.