⬅ Trước Tiếp ➡

Lúc anh vừa xuống, Nhị Vượng xách một cái ghế đặt ngay bên cạnh Minh Châu, Cảnh Dực đi qua đó ngồi xuống, cách nhau quá gần, Minh Châu ngửi thấy mùi hương sữa tắm tươi mát, cô căng thẳng dựa người về saụ
“À đúng rồi, thuận tiện giúp bọn tôi quét dọn phòng ngủ của anh Cảnh luôn nhé.” Đại Chí nói xong quay qua hỏi Cảnh Dực, “Anh, anh xem, một tháng trả cho em ấy 5000 tệ thế nào?”
Mức lương này nếu tính ở toàn trấn Puhe, có thể xem như là khá cao, nội dung công việc còn vô cùng đơn giản, chỉ bao gồm sắp xếp hóa đơn và quét dọn vệ sinh.
Cảnh Dực thấy Minh Châu không nói chuyện, cô gái nhỏ có chút tiều tụy, khuôn mặt rất trắng, dưới mắt có quầng thâm, bàn tay lộ ra vẫn đang cầm xấp hóa đơn mà Đại Chí đưa cho cô, đốt ngón tay trắng mịn xinh đẹp, cổ tay đeo một sợi dây đỏ, lúc này bởi vì bất an và căng thẳng nên ngón tay siết chặt xấp hóa đơn.
Đại Hồng đi theo cô cả tuần, thấy cô đi ra ngoài phỏng vấn xin việc, liên tục vấp phải trắc trở, khó khăn lắm mới tìm được một công việc, làm được có vài ngày đã bị ông chủ đuổi, cuối cùng làm ổ ở trong nhà nguyên cả ngày không ra khỏi cửa, hôm nay ra ngoài vậy mà lại đi đến đây.
Anh dựa người vào ghế, ánh mắt rơi trên gương mặt của Minh Châu, nhỏ giọng nói, “Hạn thử việc một ngày, nếu qua sẽ trả 5000 tệ một tháng.”
Minh Châu có chút kinh ngạc ngước mắt nhìn anh, cô chưa từng nghe qua cách nói hạn thử việc một ngày.
Những người khác bắt đầu hoan hô, “À hú Sau này không cần phải sắp xếp hóa đơn nữa ”
“Anh Xem câu đối bọn em mua này ”
Cảnh Dực đứng dậy chuẩn bị đi lên tầng trên, nghe thấy giọng nói phía sau thì quay đầu qua nhìn thử, mấy người Đại Chí ôm đống câu đối xuân vừa mua chạy đến hỏi anh, “Anh, năm nay dán câu đối của em mua có được không? Chiêu tài tiến bảo 1 Tốt biết mấy ”
1 Chiêu tài tiến bảo có nghĩa là thu hút vận may về tài lộc, hoạnh phát trong kinh doanh và mang lại bình an phú quý
Cảnh Dực quét mắt nhìn, thờ ơ giọng nói, “Thích cứ dán.”
“Nghe thấy chưa ” Đại Chí kiêu ngạo vỗ ngực nói, “Dán của tôi ”
Một đám người ồn ào náo nhiệt chạy đi dán câu đối xuân, để lại Minh Châu một mình ngồi đó, cô bơ vơ đứng đó một hồi, Đại Chí ở bên ngoài lại chạy vào nói, “Em bắt đầu quét dọn trước đi.”
Minh Châu gật đầu, bấy giờ mới đứng dậy nhìn quanh một vòng, trước tiên ném giấy phế liệu và rác ở trên bàn vào thùng rác, sau đó cầm cây chổi bắt đầu quét dọn.
Không gian rộng lớn, bàn làm việc kề sát vào nhau, quét dọn cũng không tính là tốn công, đợi bọn họ dán xong câu đối xuân quay lại, Minh Châu đã quét dọn xong, đang tìm khăn lau bàn ghế.
Đại Chí ân cần dẫn cô vào nhà vệ sinh, tìm cho cô một cái khăn nhỏ và thau, lại chỉ cô cách xả nước nóng.
“Cảm ơn.” Minh Châu nhỏ giọng nói.
Đại Chí cười ngốc nghếch, “Khách sáo cái gì, tôi còn tưởng em không đến đấy chứ, sao em lại nghĩ thông thế?”
Minh Châu mím môi không nói chuyện.
oOo


⬅ Trước Tiếp ➡