Chương 26
anh nhìn về phía Trình Đại Phi.
“Tiểu tử, cậu nói là…… cậu bảo vệ cô ấy?” Lục Bắc Kiêu cao hơn Trình Đại Phi một cái đầu, anh nhìn chằm chằm vào tiểu tử muốn tán tỉnh Diệp Kiều, nhàn nhạt hỏi, trong giọng điệu có sự coi thường.
Diệp Kiều bỗng chốc nhận ra, anh đang ghen Trình Đại Phi sẽ không bị anh đánh chứ?
“Anh, anh Kiêu, em là, là ý đó……” Trình Đại Phi lắp bắp nói, sao cậu ta cảm thấy mình đã nói điều gì không nên nói?
Nhưng hình như không có gì không đúng mà?
Diệp Kiều chỉ cảm thấy không khí càng ngày càng lạnh, đầu thuốc đỏ chuyển động, bị anh ngậm trong miệng, cảm thấy Trình Đại Phi có thể bị anh đánh ngã bất cứ lúc nào Ở kiếp trước, hễ có người khác giới đụng vào cô thì đều có kết cục này “Nói bảo vệ trước mặt tôi, cậu coi tôi đã chết rồi sao?” Lục Bắc Kiêu không động thủ, chỉ hỏi lại với giọng điệu âm ụ Mặc dù Trình Đại Phi vẫn không hiểu mình đã chọc giận Đại Ma Vương ở chỗ nào, nhưng trong lòng cậu ta vẫn có chút chột dạ, nếu cậu ta còn không chạy thì sẽ bị đánh “Anh, anh Kiêu Trì Tử còn đang đợi em chơi bóng, em, em đi trước đây ” Trình Đại Phi vừa đi vừa lớn tiếng nói, vừa dứt lời, cậu ta đã chạy đi, không chú ý dưới chân, suýt chút nữa ngã sấp mặt.
Diệp Kiều không nhịn được cười, lúc này, đôi mắt lạnh lùng kia đã chiếu qua.
Cô nhóc này, còn dám cười Diệp Kiều biết anh tức giận nhưng cô không sợ anh, vẻ mặt vui vẻ nhìn anh, "Anh Kiêu, anh không cho Trình Đại Phi che cho em, vậy anh che cho em sao?" Lục Bắc Kiêu không nói, sau khi nhả ra hai hơi khói lại ngậm điếu thuốc vào miệng.
Anh tới gần cô, Diệp Kiều theo bản năng lùi lại, anh đi từng bước tới gần, cô lùi từng bước về sau, đi tới bức tường phía sau, không có đường lui.
Anh chống một tay vào tường, nhốt cô vào trong ngực.
Cho nên anh kabedon cô.
Kabedon Là từ tiếng Nhật thông dụng để miêu tả tư thế dồn đối phương vào chân tường, Trong đêm đen, chỉ có thể nhìn thấy tàn thuốc đỏ hồng trong miệng anh, ngửi thấy mùi thuốc lá và rượu nồng nặc tỏa ra từ người anh, anh bỏ điếu thuốc ra càng áp sát cô hơn rồi lưu manh phả khói thuốc lên mặt cô.
Cô có thể cảm nhận được nhịp tim của chính mình, còn nhịp tim của anh nhanh hơn cô "Muốn anh che chở à?" Anh áp vào người cô nhẹ giọng hỏi, giọng nói khàn khàn.
Diệp Kiều chỉ cảm thấy tim mình đập loạn xạ, đó là điều mà kiếp trước cô chưa từng trải qua khi đối mặt với Lục Bắc Kiêu, máu toàn thân cô dâng trào, cô hiểu đây là gì.
"Muốn chứ " Cô ngẩng đầu lên, nói thẳng.
"Biết che chở có ý gì không?" Anh nhàn nhạt nói, "Che chở là ý tán tỉnh đấy " Cho nên ý của anh là, "Muốn được anh tán sao?" Thời tiết đã nóng nực không thể chịu nổi.
Những lời anh nói càng nóng hơn, làm lòng người ngứa ngáy.
"Anh Kiêu, tán, tán là có ý gì?" Cô nuốt một ngụm nước bọt, ra vẻ khờ dại hỏi.
Nhóc con này, lại tới Nơi này không phải tiểu viện của tham mưu trưởng Diệp, Lục Bắc Kiêu anh cũng không khách sáo nữa, khách sáo nữa thì anh không phải là đàn ông Anh tìm chuẩn xác bờ môi đã từng nếm qua nước bọt của anh, hôn lên.
Dùng hàng động thực tế để nói cho cô biết cái gì là 'Tán' Lần này Diệp Kiều mờ