Chương 27
mịt Lục Bắc Kiêu đang hôn cô Tiến triển thế này cũng quá nhanh rồi Kiếp trước hoàn toàn không có cảnh này mà nhỉ?
Nhưng nụ hôn của anh vẫn bá đạo như trong trí nhớ, thô lỗ như muốn ăn cô vậy Cô nhóc này còn ngọt hơn cả trong tưởng tượng của anh Buổi chiều sau khi bị cô trêu chọc, anh đã vọt về nhà lớn tắm nước lạnh ba lần cũng không thể dập lửa, nghĩ tới cô là lửa nóng toàn thân lại bốc lên.
Một nụ hôn thôi còn chưa đủ, bàn tay chống trên vách tường tìm đến vòng eo thon thả của cô mà xoa nắn.
"A " Sau khi Diệp Kiều hoàn hôn muốn phản kháng theo bản năng, tay cô vô tình chạm vào tàn thuốc đang cháy anh cầm trên tay, đau đớn hét lên một tiếng.
"Bỏng rồi sao?
" Lục Bắc Kiêu ý thức được gì đó, trầm giọng hỏi, trong giọng lộ ra sự lo lắng.
"Ừm Mu bàn tay chạm phải tàn thuốc của anh " Cô vừa dứt lời, cổ tay đã bị anh giữ chặt kéo lên.
Tòa nhà văn phòng bên cạnh tối đen như mực, không có một ai, anh đưa cô lên cầu thang và đèn cảm ứng bật sáng.
Tầng nào cũng có phòng vệ sinh, anh đưa cô vào phòng vệ sinh nam, "Tay đâu anh em một chút " Ánh mắt của anh nghiêm túc, chăm chú, thậm chí có lo lắng, Diệp Kiều đưa tay trái ra, trên mu bàn tay còn hơi đỏ, vừa định nói không có gì đáng ngại thì anh đã mở vòi nước, đặt tay cô dưới vòi nước đang chảy kia.
Chút đau rát đó bị nước lạnh gột rửa sạch sẽ, cô cẩn thận nhìn dưới ánh đèn, anh nghiêm túc nhíu mày.
Nhớ tới kiếp trước khi cô bị sẩy thai, anh vội về dáng vẻ như giết người, lúc cô ngủ cũng có dáng vẻ nghiêm túc nhìn cô.
Lúc ấy cô vờ ngủ cho là anh đang lo cho mình nhưng cô lại nhanh chóng phủ nhận...
Cô quá ngốc Sau một hồi vội vã, Lục Bắc Kiêu thầm nghĩ đã không sao nữa rồi, anh nghiêng đầu đã thấy trong đôi mắt to của cô đang trào ra nước mắt.
“Còn đau không?” Anh quan tâm hỏi.
Trong sự quan tâm đó có sự dịu dàng của anh.
Diệp Kiều ngây ngốc, mũi càng chua xót, nước mắt muốn tràn bờ mi.
Cô rất khó chịu cũng rất cảm động, chuyện cho tới bây giờ cô mới nhận ra kiếp trước anh đối với cô tốt như thế nào.
Thấy dáng vẻ buồn bã của cô, Lục Bắc Kiêu cau mày, có vẻ như nước lạnh sẽ không có tác dụng.
Da của cô nhóc này vừa trắng vừa mềm như thể bóp ra được nước, chắn chắn là bỏng không nhẹ.
"Đi, đi tìm thuốc bỏng cho em " Anh dứt lời đã cầm cổ tay cô kéo ra ngoài.
"Anh Kiêu Không đau, không đau chút nào cả, em không yếu ớt như vậy " Bị anh kéo đi về phía trước, bước chân của anh rất nhanh, cô dừng lại, dùng hai tay nắm lấy cổ tay anh rồi nói to.
Đèn cảm ứng trong hành lang sáng lên.
Lục Bắc Kiêu xoay người, cô nhóc cười, hai má lúm đồng tiền trên má trũng sâu xuống, trong mắt không nước nước.
"Không đau em bày vẻ muốn khóc làm gì?" Anh nhướng mày hỏi, nắm lấy cổ tay cô, trên mu bàn tay chỉ có một chút vết đỏ.
Sao cô có thể nói cho anh biết, cô đau buồn vì chuyện kiếp trước...
"Côn trùng bay vào mắt thôi " Cô không muốn đau buồn, đã thế này cô cố trân trọng anh, yêu anh.
Những gì của kiếp trước không cần hao tổn tinh thần.
"Con nhóc Sợ hãi vì nụ hôn của anh?" Biết cô đang nói