Chương 33
toàn tỉnh khỏi giấc mơ quyến rũ đó.
Còn nhiều thời gian Nửa đêm có giông bão, nhiệt độ xuống thấp.
Sau cơn mưa tiểu viện có không khí trong lòng, rau quả tươi non uống đầy nước mưa, cảnh tượng đầy sức sống.
Ông nội của cô là người yêu lao động, không giống những cán bộ nghỉ hưu khác .Ông thích chơi hoa cỏ, nuôi chim chóc, ông trồng đầy rau quả trong viện.
Tường bên viện có đầy những giàn mướp, hoa vàng tươi, từng ngọn mướp rủ thẳng xuống; dưa leo trên giàn treo cũng xanh mướt; cây đậu đũa rủ xuống từng chùm; những quả cà chua cũng chín vàng cam, không giống như màu đỏ chín trong nhà kính sau 20 năm.
Còn có cà, ớt xanh, cái gì cần cũng có.
Cô hái một quả cà chua, há miệng cắn, hương vị chua quen thuộc trong trí nhớ kia.
Muifvii kia khiến cô nhớ tới quê hương của mình ở phía bắc Giang Tô, cô vẫn chưa nhắc đến nó với ông nội của mình.
Cô cầm giỏ rau, hái chút trái cây gửi cho ông bà cụ bên cạnh.
Đứng trong sân nhỏ nhà lão tư lệnh Lục, cô căng thẳng bởi vì kiếp trước cô gắng làm bà cụ Lục cũng không chào đón cô.
"Bà nội...
Lục " Bóng lưng bà cụ mảnh mai, mái tóc hoa râm, đang đứng trước một khóm cây dành dành quay lưng về phía cô, đang cắt những bông hoa đang nở.
Cô lo lắng gọi, trên mặt mang nụ cười xán lạn.
Bà cụ Lục thầm nghĩ, sáng sớm mà ai đến vậy?
Bà cụ xoay người, chỉ thấy một cô gái trẻ mặc váy, trong veo như nước cười ngọt ngào cầm một giỏ rau đứng trước mặt bà.
Bà cụ mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay cổ tròn nền trắng, đeo một cặp kính lão thị, lúc này bà mới đẩy kính lên, cẩn thận nhìn cô gái nhỏ trông càng ngày càng xinh đẹp trước mặt.
.
Diệp Kiều vẫn tươi cười, cũng không sợ bà, chỉ cảm thấy thật tốt khi còn có thể thấy bà.
Kiếp trước sau khi cô bị bắt, bà cụ từng đến thăm cô một lần, chỉ về phía cô tức giận nói "Diệp Kiều Kiêu Kiêu nhà tôi là do cô hại chết Bị cô hại chết " Lúc ấy cô nghĩ bà cụ vì thương tâm quá cho nên mới nói vô lý.
"Thằng bé bị cô nguyền rủa, thằng bé ưu tú như vậy, không yếu kém gì lại chết trong tay cô " Đối mặt với bà cụ, những lời bà mắng mình kiếp trước vang lên rõ ràng bên tai cô.
Kiếp trước khi cô và Lục Bắc Kiêu xảy ra chuyện đã nghe đủ lời mắng chửi, cũng nghe nguyền rủa chết đi.
"Đây là con gái nhà ai vậy, bà cụ này thị lực không tốt." Bà cụ Lục cười hỏi.
"Bà nội, cháu là Diệp Kiều ở nhà bên cạnh ạ " Cô hoàn hồn, vẫn nở nụ cười ngọt ngào lộ ra núm đồng tiền của cô, không rụt rè chút nào.
Diệp Kiều?
Nhất thời bà cụ không nhớ ra Diệp Kiều là ai.
Một lúc lâu mới nhớ ra được, biểu cảm trở nên kinh ngạc.
Đây, đây là cô gái ngốc nghếch quanh năm mặc đồng phục học sinh vừa không hiểu chuyện vừa bất lịch sự sao?
"Hóa ra, hóa ra là Diệp Kiều sao " "Bà nội, cháu tới cho bà một ít rau quả, đây đều được trồng trong viện, nhiều lắm ạ " Diệp Kiều vội vàng nói, đặt giỏ rau lên bàn đá.
Kiếp trước ông nội thường bảo cô mang những thứ này cho hàng xóm nhưng cô không chịu, còn bảo Trần Nhã đưa giúp cô.
Trần Nhã chỉ ước gì được làm chuyện này, nhân cơ hội lấy lòng những hàng xóm là cán bộ kì cựụ Bà cụ vội nói "Cảm ơn