Chương 34
cháu gái, những trái cây này trông ngon thật nha " "Ừm Ngài muốn ăn gì cứ để anh Tiểu Triệu đến nhà cháu lấy đi Còn nhiều lắm ạ Cháu sẽ gửi một ít đến nhà ông nội Vương " Diệp Kiều hào phóng nói, dáng vẻ vô cùng hiểu chuyện, làm bà cụ rửa mắt mà nhìn.
Làm sao mà cô nhóc này đột nhiên như biến thành người khác vậy?
Buổi trưa hôm trước bà con gặp cô mặc đồng phục tụ hợp với đám trẻ ở đại viện khác, bàn bạc làm trò xấu gì đó Lúc ấy bà nghĩ cái cô nhóc ngốc này mặc suốt không thấy nóng sao Lúc Diệp Kiều đang định đi thì bà cụ gọi cô lại, gọi dì đưa giỏ rau cho cô, còn để những cây dành dành vừa cắt vào.
"Cảm ơn bà nội ạ " Diệp Kiều nói lời từ đáy lòng, trong lòng đầy cảm thán.
Một bà lão tốt thế nào, kiếp trước cô làm gì vậy "Bà còn muốn cảm ơn cháu gái mà Có thời gian thì đến chơi nhé " Bà cụ nhiệt tình nói.
"Vâng Bà nội, anh Bắc Kiêu và anh Bắc Trì còn đang ngủ sao ạ?" Cô hỏi dông hỏi dài, thật ra cô chỉ muốn biết có phaiar Lục Bắc Kiêu còn ngủ không, hôm qua anh uống một chia Mao Đài mà.
"Anh Bắc Kiêu của cháu đêm qua bị gọi về quân đội rồi Bắc Trì ấy hả, mặt trời lên ba sào nó còn chưa tỉnh nữa " Bà cụ cười hỏi.
Nửa đêm anh đã đi rồi...
Chắc chắn lại gặp nhiệm vụ đột xuất.
Ra khỏi nhà họ Lục, đúng lúc gặp ông nội đi luyện công về, hai ông cháu cùng nhau về nhà.
Đối với thay đổi của Diệp Kiều, lão tham mưu trưởng Diệp rất vui Nghe cô nói muốn về thăm nhà càng cảm thấy cô bé này không quên gốc gác, là một đứa trẻ tốt Ông nhanh chóng bảo cảnh vệ Tiểu Đổng mua một vé máy vé máy bay về thành phố L quê của Diệp Kiều "Nghe mẹ nhỏ cháu nói, cha mẹ nuôi của cháu ở bên kia đã cho người chăm sóc rồi, hẳn là bây giờ sống không tệ đâu " Lão tham mưu trưởng Diệp hòa ái, đưa cho Diệp Kiều một phong bì thật dầy, bên trong là tiền mặt.
Tần Lan chăm sóc họ lâu dài?
Nhưng dẹp đi Rõ ràng cha mẹ nuôi cô vẫn còn khổ Nếu không sao năm đó cha nuôi ngã gãy chân cũng không có tiền chữa bệnh?
Tần Lan này chỉ biết dỗ người khác thôi Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay, Tần Lan dẫn Diệp Trăn Trăn tối qua bị tiêu chảy đi vào...
Tần Lan không chăm sóc cha mẹ nuôi ở vên kia, thật ra cô có thể hiểu được.
Đột nhiên chồng có một đứa con gái riêng, thiếu phu nhân Diệp gia nở mày nở mặt bất ngờ trở thành mẹ kế, mặt mũi không có chút hào quang nào.
Lại lo cho gia đình nuôi đứa con gái kia?
Nào có ai vị tha như thế.
Cô tức giận vì rõ ràng bà ta không giúp đỡ họ, cũng không để ai chăm sóc họ lại chủ động nói dối tranh công trước mặt ông nội Chỉ cần có mẹ, nhất định phải có con gái, Diệp Trăn Trăn học được điểm này một cách sắc bén sinh động.
Chẳng phải đó sao, cô ta bí mật châm chọc mỉa mai cô, mắng cô là hồ ly tinh, giờ phút này lại ngọt ngào mở miệng gọi cô là 'chị'.
Nghĩ cũng không cần nghĩ, tối hôm qua nhất định Tần Lan đã cho tiểu công chúa này một 'Bài học tư tưởng' "Kiều Kiều đó nha, đang tốt sao đột nhiên muốn về nhà?
Nghe nói mục tiêu lớn nhất của con là đại học J, dì còn muốn bảo Trăng Trăn