Nắng Mai Vì Em
Chương 12
⬅ Trước Tiếp ➡

đi ra.
Hạ Nhiên vội vàng nhận lấy “Chị dâu chị cẩn thận.” Người phụ nữ đỡ eo “ Không sao, không sao.” Mắt của Giản Tích nhìn vào cái bụng nhô cao của người phụ nữ, thuận miệng hỏi thăm “ Sắp sinh chưa?” Ở bên cạnh lau xe, lão Triệu cũng trả lời “ Cũng sắp rồi, dự sinh là vào tháng sau, vợ, em mau nghỉ ngơi đi.” Giản Tích lại nhìn chằm chằm cái bụng, cuống rốn đã dời xuống dưới, thấy vậy cô mới dặn dò “ Tốt nhất là nên chú ý một chút.” Vợ lão Triệu nghĩ cô chỉ nói lời khách sáo, cũng cười rồi chỉ chỉ băng ghế gần đó “Lại đó ngồi đi”.
Sau đó đi vào phòng.
Hạ Nhiên búng tro thuốc lá rơi xuống “ Công việc hằng ngày của cô rất bận sao?” Giản Tích nói “Bận, đặc biệt bận, vô cùng bận, cũng sắp bận chết rồi.” Hạ Nhiên bị câu trả lời khoa trương của cô chọc cười, hỏi lại “Cô là y tá à?” Giản Tích nghiêng đầu nhìn anh “ Anh thấy thế nào?” Hạ Nhiên gật gù “ Đóan thế”.
Bởi vì cô nhìn còn rất trẻ tuổi, mà trong ấn tượng của anh, bác sĩ thường là mấy ông bà tương đối lớn tuổi.
Giản Tích vừa định lên tiếng, đột nhiên truyền đến một loạt tiếng vang nặng nềnannan “Òanh.” Ngay sau đó là tiếng phụ nữ kêu “Ôi.” Lão Triệu là người phản ứng đầu tiên, anh ta ném dụng cụ rửa xe sang một bên rồi chạy vội vào nhà, Hạ Nhiên dập tắt điếu thuốc cũng chạy theo saụ Bên trong căn phòng khoảng mười mét vuông, dụng cụ sửa xe văng tứ tung, vợ lão Triệu một tay ôm bụng rên rỉ, bên cạnh là hai thằng nhóc không biết phải làm sao.
“Tao đập chết hai đứa bây, chạy lung tung này ” Lão Triệu tức giận giơ tay lên, Hạ Nhiên thấy thế vội bắt lấy cổ tay anh talại “Được rồi, được rồi, đánh tụi nhóc có ích gì, không bằng chạy lại xem chị dâu thế nào rồi.” Lời còn chưa nói hết, Hạ Nhiên liền sửng sốt.
Người phụ nữ tê liệt ngã xuống đất, hô hấp dồn dập, sắc mặt đau đớn.
Mà giữa hai chân của cô ấy, đã có chất lỏng đậm màu chảy ra, thấm cả ra quần.
“Đừng di chuyển cô ấy, để cô ấy nằm ngang đi ” –Giản Tích đã chạy tới, ngồi xổm trên mặt đất, nhẹ tay chạm vào bụng người phụ nữ “ Động thai kịch liệt, mau đưa đến bệnh viện ” Lão Triệu lúc này hoàn toàn lắp bắp “ A, bệnh… bệnh viện?
Để tôi đi gọi xe” Tay lão Triệu run đến độ mém làm rớt cả điện thoại di động.
Giản Tích nhìn máu chảy giữa hai chân sản phụ càng lúc càng nhiều, vẻ mặt cực kỳ phức tạp, trong lòng không khỏi lạnh lẽo, nhìn triệu chứng này chính là cuống rốn đã bong ra.
“Không kịp rồi, hai người nâng đầu và chân cô ấy, cố gắng di chuyển cô ấy nằm ngang, đến xe tôi nhanh lên.” Lão Triệu và Hạ Nhiên không dám chậm trễ vội vàng làm theo.
Giản Tích nhanh chóng quay đầu xe, đánh tay lái một vòng, phóng như gió bão ra ngoài.
Lúc cô vượt chiếc đèn đỏ thứ ba, thì Hạ Nhiên đã không nhịn được nữa nhắc nhở “ Này, này, này, hai cái đèn đỏ rồi đấy.” Tốc độ của Giản Tích vẫn không giảm “ Phải không?
Xem kìa, đến đèn đỏ thứ ba rồi.” Hạ Nhiên “…” Vợ lão Triệu lúc này đã rơi vào tình trạng nửa tỉnh nửa mê, máu đã muốn nhuộm đỏ một mảng.
Giản Tích một tay cầm lái, một tay bấm di động “ Chủ nhiệm, tôi có một sản phụ đang trong tình trạng rất nguy cấp.” Nhờ cuộc điện thoại trước của cô,


⬅ Trước Tiếp ➡