Nắng Mai Vì Em
Chương 13
⬅ Trước Tiếp ➡

khi xe đến bệnh viện Thị Nhất đã có cáng chờ ở cửa, vợ lão Triệu lập tức được đưa vào phòng giải phẫụ “Em gái, em gái, vợ tôi sẽ không có chuyện gì chứ?” – Lão Triệu lo đến mức rơi nước mắt, gắt gao kéo cánh tay Giản Tích.
Giản Tích mím môi, nói rõ tình huống “ Cô ấy mất máu quá nhiều, khó khăn nhất bây giờ là có thể kịp thời cầm máu….” Sắc mặt Lão Triệu trắng bệch.
Giản Tích đã nhìn quá quen những tình huống sinh tử như vậy, cực kì bình tĩnh hỏi lại “ Nếu người lớn cùng đứa bé…” “Bảo vệ người lớn.” – Lão Triệu mắt ngấn lệ, ngữ khí kiên định.
Giản Tích ngẩn ra, nhanh chóng gật đầu “Được, tôi sẽ cố hết sức.” Cô vừa chuẩn bị đi, lại bị lão Triệu gọi lại, nhanh nhẹn nhét vào tay cô một phong bì đựng tiền “ Tôi biết cô quen biết bác sĩ, xin cô nhất định phải cứu lấy vợ tôi, nếu không đủ tôi lập tức sẽ đi lấy thêm.” Giản Tích một mực từ chối, nhưng lão Triệu sức lực quá lớn, làm cô phải cau mày.
“Lão Triệu, anh bình tĩnh một chút ” – Hạ Nhiên thấy vậy, tách tay hắn ra ”Đừng làm cô ấy bị thương.” Giản Tích thoát ra được, xoa xoa cổ tay phát đau của cô, nhìn Hạ Nhiên nói “ Ca phẫu thuật này tôi là bác sĩ mổ chính, yên tâm, có gì tôi sẽ cho y tá ra thông báo.” Dứt lời, cô cởi áo khoác trực tiếp ném cho Hạ Nhiên, y tá đã chuẩn bị xong áo quần vô khuẩn đang đứng chờ ở cửa.
Giản Tích bước nhanh, thuần thục đem mái tóc dài vấn thành một búi.
Cuối hành lang, phòng phẫu thuật lạnh lùng trang nghiêm, chỉ có ánh sáng từ bóng đèn tròn tỏa ra nơi hành lang phía trước.
Hạ Nhiên nhìn theo bóng lưng của Giản Tích, trong lòng giống như điện tâm đồ, mơ hồ có chút gì đó lỗi nhịp.
Cuộc giải phẫu kéo dài gần ba giờ.
Đúng với chẩn đoán của Giản Tích, do chịu lực va chạm mạnh làm cho cuống rốn bong ra từng mảng, dẫn đến xuất huyết diện rộng, tử cung co rút dữ dội, chậm thêm chút nữa thai nhi có thể gặp nguy hiểm vì thiếu không khí.
Sau khi thai phụ và đứa nhỏ đều bình an, Giản Tích mới cho y tá thông báo với người nhà.
Chờ xử lý tất cả mọi chuyện xong hết, Giản Tích mới lê thân thể mệt mỏi ra khỏi phòng mổ, vừa ra đã thấy Hạ Nhiên đang ngồi trên ghế đợi ở hành lang.
Cô ngạc nhiên “ Anh vẫn chưa đi à?” Hạ Nhiên đứng lên “Bọn người lão Triệu trở về phòng bệnh hết rồi, bọn họ vui quá nên đều quên gửi lời cám ơn cô.” Anh đứng lại, nhìn cô “Cám ơn.” Giản Tích cười cười, cũng không giấu được vẻ mệt mỏi trên gương mặt “Chờ tôi vì để nói lời cảm ơn sao?
Không có gì đâu, công việc thôi.” “Xe của cô lại bị dơ rồi.” – Anh nói “ Hay là để tôi giúp cô rửa xe nhé.” –Cuối cùng còn chêm thêm một câu “ Là đích thân tôi rửa đó.” Cô vốn muốn từ chối, nhưng lại bị những lời cuối đó của anh chọc cười, Giản Tích nói ” Được rồi.” Mùi máu tươi trong xe khá nặng, Giản Tích mở cửa sổ xe để mùi tản đi bớt rồi mới ngồi vào lái rời đi.
Bọn họ lại trở về tiệm lão Triệu, Hạ Nhiên nói “ Cô chờ tôi một chút” Giản Tích gật đầu, nhìn theo bóng lưng của anh cùng màn đêm hòa làm một thể.
Không bao lâu, Hạ Nhiên quay lại, trong tay còn cầm thêm một cái cặp lồng cơm.
“Từ phòng giải phẫu ra


⬅ Trước Tiếp ➡