Chương 14
đến giờ cô cũng chưa ăn gì, trễ rồi nên không còn gì cả, cô ăn cái này đi, cơm rượu do bà ngoại tôi làm.” Giản Tích chậc một tiếng, “ Thật ngại quá, để cho anh rửa xe rồi còn ăn đồ của anh.”, cô nghiêngđầu cười “Có vẻ tôi lời to rồi.” Hạ Nhiên cũng cười “ Lời thật, cô đáng được thế mà.” Giản Tích quả thật rất đói bụng, ngồi trên băng ghế nhỏ ăn như hổ đói “ Anh không ăn sao?” Hạ Nhiên mở máy bơm nước, cầm lấy súng bắn nước bắt đầu rửa xe “Ở nhà vẫn còn, lúc về sẽ ăn saụ” Nói xong anh lại thay giày đi mưa rồi bắt đầu lau xe “ Cô bao nhiêu tuổi?” “Hai mươi sáụ” “Trẻ như vậy có thể làm bác sĩ sao?” – Hạ Nhiên dừng lại động tác.
“Tôi học sớm, giữa chừng còn thi nhảy cấp.” Quai hàm của Giản Tích vì nhai gạo nếp mà phình ra, “ Từ tiểu học đến lúc học thạc sĩ, tôi đều là người nhỏ tuổi nhất lớp.” Hạ Nhiên nói “ Nhỏ tuổi như vậy dễ bị ức hiếp.” Giản Tích cầm cặp lồng cơm nhìn anh “ Anh khẳng định ức hiếp tôi dễ hơn so với anh sao?” Hạ Nhiên “…” Anh cầm chổi mềm, nước từ đầu ngón tay nhỏ xuống “Miệng lưỡi lợi hại thật, đã nhìn ra, ai mà dám đụng đến cô chứ.” Giản Tích ăn xong, cầm hộp cơm đi tới “ Vòi nước ở đâu?
Để tôi đem cặp lồng này đi rửa.” Hạ Nhiên đưa tay “ Đưa tôi.” Không đợi cô trả lời, Hạ Nhiên trực tiếp lấy cặp lồng cơm trong tay cô, sau đó dùng súng bắn nước cọ rửa vài cái, xong Sạch sẽ.
Hạ Nhiên cầm cặp lồng để sang một bên, lại đem tất cả đệm trong xe ra tẩy rửa.
Bên ngoài chỉ thấy duy nhất một ngọn đèn, cũng không tính là sáng lắm, thứ ánh sáng mờ nhạt bao phủ lên từng cơ bắp cường tráng của người đàn ông, không gian xung quanh yên lặng đến nỗi chỉ còn nghe thấy tiếng nước chảy.
Chờ rửa xe xong, Hạ Nhiên lại phát hiện Giản Tích đang ngủ gật trên ghế.
Trải qua ba ngày liên tục với cường độ làm việc không ngừng nghỉ, cô thật sự muốn không mệt cũng không được.
Hạ Nhiên lau khô tay rồi đi tới, nhìn nhìn lại phát hiện bên khóe miệng cô vẫn còn dính vụn cơm nếp, hai mắt cô nhắm lại làm hiện rõ hai hàng mi đen nhánh, ngoại hình của Giản Tích không phải kiểu đẹp gợi cảm, diễm lệ, nhưng ở cô toát lên một khí chất dửng dưng rất thu hút người khác.
Hạ Nhiên chưa thấy qua người con gái nào có thể trắng thuần như thế, từ mặt đến cổ, nhìn giống như chạm vào liền có thể véo ra nước.
Anh hầm hừ một tiếng “Gan lớn gớm, như vậy cũng dám ngủ?” Giản Tích chợp mắt được chừng mười phút thì liền tỉnh, cô mở choàng mắt ra, vừa vặn thấy Hạ Nhiên đang cúi đầu đốt thuốc.
Cái bật lửa nhả ra một đốm lửa nhỏ lập lòe, Hạ Nhiên liếc cô một cái “Tỉnh rồi à?” “Xin lỗi.” – Giản Tích ngồi thẳng người, mắt vẫn còn mờ mịt sương.
“Không có gì, vốn định để cô chợp mắt thêm năm phút nữa rồi gọi dậy.
Chỗ này buổi tối tương đối lạnh, ngủ lâu sẽ bị cảm.” – Hạ Nhiên đứng lên, ngậm điếu thuốc, đưa chìa khóa xe cho cô “Về sớm một chút.” Giản Tích cũng từ trên ghế đứng lên, mới phát hiện do ngồi lâu mà chân tê cứng, trọng tâm cơ thể nhất thời không vững lảo đảo ngã xuống.
Hạ Nhiên lanh tay lẹ mắt đỡ cô, bàn tay to của anh cầm cổ tay Giản Tích, tiếp xúc với làn da nhẵn mịn