Chương 15
kia không khỏi làm Hạ Nhiên run lên một cái.
Anh nói “ Đứng cũng không vững, tôi nói này bác sĩ, cô nên bổ sung canxi đi.” Giản Tích vui vẻ đi đến bên xe “Về nhà tôi sẽ hầm một nồi canh xương lớn được không?” “Được rồi, đi nhanh đi.” –Hạ Nhiên cầm điếu thuốc, dùng tay ra hiệu với cô “ Đi đường cẩn thận, đừng vượt đèn đỏ nữa.” “Cạch – cạch” Thắt dây an toàn xong, Giản Tích quay đầu lại nhìn anh cười “ Bye bye.” Trăng đêm nay khá mờ, nhưng như thế cũng không thể che khuất được ánh lửa đang dần lóe lên trong mắt anh lúc này.
Hơn mười giờ tối, khu trung tâm cũng thưa thớt xe cộ hơn.
Giản Tích có chút buồn ngủ, tay phải bèn với đến ngăn chứa đồ nhỏ trên xe để lấy kẹo bạc hà, nhưng lúc thò tay vào lại thấy không đúng lắm, cô rút ra nhìn thì sửng sốt.
Là tiền.
Sáu tờ, được xếp chồng lên nhau rất ngay ngắn.
Bên trong còn kèm một mẩu giấy nhỏ, trên đó viết “ Hôm nay cô vượt ba cái đèn đỏ, nếu không đủ mai sẽ đưa thêm.” Là Hạ Nhiên lúc rửa xe đặt vào, hẳn là để đóng tiền phạt.
Giản Tích nhìn tờ giấy một hồi lâu, không ngờ người đàn ông này trông có vẻ hung dữ, nhưng chữ viết lại đẹp thế này.
Giản Tích bật cười, đem tờ giấy đặt về chỗ cũ.
Cứu người là bản chất công việc của cô, cứ như vậy lâu dần bản chất đã thành bản năng, dù là bất cứ lúc nào những người được gọi là “bác sĩ” như bọn họ cũng sẽ làm như vậy.
Đây đều là chuyện bình thường, không có gì đáng nói.
Giản Tích đã sớm đem chuyện này quên đi.
Ngày vợ lão Triệu xuất viện, anh ta cầm hai giỏ trái cây đến phòng làm việc của Giản Tích.
“Bác sĩ Giản, bữa cơm này cô nhất định phải nhận, nếu không nhờ cô sợ rằng vợ con tôi đã xong đời rồi.” – Mặc cho Giản Tích cự tuyệt, lão Triệu kiên định đưa cho cô.
Giản Tích liên tục nói không nhận, lão Triệu càng cứng đầu hơn, trực tiếp chặn cửa phòng làm việc của cô “ Tôi mặc kệ, cô mà không nhận tôi sẽ không đi.” Giản Tích “ Anh Triệu đừng như vậy, thật sự tôi không cần đâụ” Lời còn chưa nói hết đã thấy lão Triệu trực tiếp nằm dài trên mặt đất, vừa la to một cách kiên quyết “ Nếu bác sĩ không đồng ý thì tôi không đi, giẫm chết tôi tôi cũng không đi.” Giản Tích nhìn người đàn ông to lớn đang nằm ăn vạ kia dở khóc dở cười “ … Được rồi, tôi đi là được chứ gì.” Lão Triệu nghe thế liền nhảy lên “Quyết định vậy nhé, tôi nghe bác sĩ Giản, tôi đi trước” …… Hạ Nhiên bận việc suốt nửa tháng, cuối cùng cũng thu hồi tiền nợ về cho chủ nợ, cuối tuần vì thế mà có thể yên tâm ngủ thẳng giấc.
Khi anh tỉnh lại đã là chín giờ, bà ngoại anh đang nhồi từng viên bột, trên người bà là áo với hoa văn li ti, gương mặt cười phúc hậu trông như …mấy tượng thần tài người ta hay trưng bày.
“Đợi thay bình ga xong, cháu đem đổi bình khác về, bà ngoại liền làm cho cháu mười cái nem rán.” “Ăn nhiều như vậy, bà muốn nuôi heo sao.” – Hạ Nhiên đánh răng rửa mặt.
“Thành heo đã tốt.” – Bà ngoại lại cuộn xong một cuốn nem khác, bàn tay hết sức linh hoạt.
“ Chê bà nói nhiều, vậy cháu còn không mau tìm cháu dâu về đây, huyên thuyên với cháu hoài bà cũng thấy phiền.” Hạ Nhiên vừa đánh răng vừa nới lỏng đinh ốc, đem bình