Chương 16
ga không tháo xuống, miệng còn ngậm đầy bọt kem “ Nếu tìm được, bà cũng nên đem mấy lời lải nhải này chia đều cho cô ấy đi.” Bà ngoại bước chân nhỏ, đem chảo đầy nem rán để một bên bàn bếp “Cháu tốt nhất nên tìm bạn gái về đi, thằng sói con này, cứ làm bà lo là giỏi.” Hạ Nhiên thay bình ga xong liền đem đi đổi, trên đường về lại bị một mùi thơm câu dẫn bước chân, thì ra là lão Triệu đang bận rộn trong phòng bếp “ Ai ôi người anh em, mấy trăm năm rồi mới thấy anh xuống bếp đấy.” Lão Triệu đeo tạp dề làm bếp đang bóc tỏi, thò đầu ra cửa sổ nói “ Đúng rồi, anh vừa định gọi cho cậu, buổi trưa đến nhà anh ăn cơm.” “Chuyện tốt gì đây?” “Hôm nay anh mời bác sĩ Giản đến làm khách, để cảm tạ ơn cứu mạng của cô ấy.
Hai người không phải quen biết sao, cùng đến tham gia đi.” Hạ Nhiên xách bình ga dừng lại một chút “Giản Tích?” “Đúng vậy, chính là cô ấy.” –Lão Triệu bóc tỏi xong, xoay người đi lấy hẹ “Được rồi, anh không nói với cậu nữa, nhớ đến đúng giờ đấy.” Hạ Nhiên đem bình ga trở về nhà, xong lại nhanh chóng đi vào phòng ngủ.
Lúc này bà ngoại đang ngồi trên ghế sa lon đan áo len, thấy vậy vừa đan vừa đi đến cửa phòng “Ai u, cháu lại làm sao đấy?” Hạ Nhiên ở trần, bên dưới chỉ mặc một cái quần, dáng người cao ráo, cơ bụng hiện lên từng múi rõ ràng càng nổi bật vòng eo chắc nịch.
Anh đang phân vân giữa hai bộ quần áo trên tay “ Cái nào trông được hơn?” Một cái màu xám tro, một cái màu xanh lam.
Bà ngoại chỉ vào cái áo màu xám tro “ Cái này đi, nhìn có vẻ ấm áp.” Hạ Nhiên không chút do dự chọn cái áo màu xanh lam, “ Buổi trưa cháu đến nhà lão Triệu ăn cơm, bà tự mình dùng cơm nhé.” Mười một giờ bốn mươi, Hạ Nhiên rời khỏi nhà, khi đến nhà Triệu gia vừa vặn gặp Giản Tích đang đậu xe.
Chẳng qua là cô gặp chút phiền toái, xe dừng ở bên dốc, làm sao cũng không đậu vào được.
Giản Tích lái xe cũng tàm tạm thôi, cô đặc biệt sợ nhất những lúc như thế này, lên không được mà xuống cũng không xong, đứng ngây ngốc cả nửa ngày, chẳng những mắc kẹt không di chuyển được mà còn trực tiếp đem xe chặn ở giữa đường.
Thật tiến thoái lưỡng nan.
“Cô thi bằng lái ở đâu vậy?” – Hạ Nhiên gõ nhẹ vào cửa kính xe của cô, bóng dáng to lớn của anh chẳng mấy chốc che hết ánh sáng trước mặt.
Thấy anh, Giản Tích đầu tiên là ngừng một chút, sau đó vẻ mặt có vẻ buồn rầu “Đây là nghi ngờ tôi không thi đỗ bằng lái xe sao?” Hạ Nhiên liếc nhìn cô “Không phải, tôi chỉ muốn tìm giáo viên của cô đòi lại tiền, dạy thành như vậy còn dám thu học phí?
Xuống đi Tôi giúp cô.” Giản Tích nghe lời xuống xe, đứng sang một bên, Hạ Nhiên ngồi vào chỗ lái.
Không biết anh làm thế nào, bàn tay trên tay lái qua lại mấy cái, xe liền ngoan ngoãn chạy đến vị trí đỗ xe.
Hạ Nhiên sau khi xuống xe thì đưa chìa khóa cho cô, Giản Tích cầm lấy.
Đợi một hồi, anh mở miệng hỏi “ Cô không có gì để nói à?” “Hả?” – Giản Tích “ Nói cái gì?” Hạ Nhiên chậc một tiếng “ Khen tôi.” Giản Tích “…” “Bác sĩ Giản tới rồi, mời vào, mau vào nhà đi ” – Giọng nói của Lão Triệu cực kỳ nhiệt tình, từ cửa ra nghênh đón.
Giản Tích