Nắng Mai Vì Em
Chương 17
⬅ Trước Tiếp ➡

lại lấy từ cốp xe ra một ít quà, cười chào hỏi “Từ xa đã nghe thấy mùi thịt, đây là quà tôi tặng em bé.” Nhà lão Triệu là do chính anh ta xây, loại nhà lầu, có ban công và phòng khách thông với nhau, trồng không ít hoa cỏ.
Sau khi vào nhà, Giản Tích chơi đùa với đứa nhỏ một chút, lại giúp vợ lão Triệu kiểm tra tiến độ hồi phục của vết thương xong rồi mới đi đến phòng khách.
Hạ Nhiên ở trên ban công hút thuốc, khói thuốc được gió tản đi, trong không khí chỉ còn lại mùi nhàn nhạt.
Anh đưa lưng về phía cô, vai rộng eo thon, được giấu dưới áo khoác màu xanh, càng làm tôn lên dáng người cứng rắn, vạm vỡ.
Giản Tích đi qua “Tôi phát hiện anh rất thích hút thuốc” Hạ Nhiên ngón tay cầm giữa điếu thuốc “ Không thích” “Vậy sao không cai?” “Không muốn cai.” Thấy cô tới, Hạ Nhiên dụi đầu thuốc vào trong đám đất ướt ở chậu bông.
Anh quay người lại, đưa lưng dựa vào lan can, tư thế này càng làm cho thắt lưng mạnh mẽ trông càng thêm lực lưỡng.
“Anh biết lão Triệu chắc lâu rồi nhỉ?” – Giản Tích hỏi.
“Hơn hai năm.” – Hạ Nhiên nói “ Lúc tôi dời đến Nha Đề Lộ thì quen biết anh ấy.” Giản Tích lại lên tiếng hỏi tiếp “Vậy trước kia anh ở đâu?” “Thiên Tân.” “Bên kia phát triển không tệ, sao lại rời đi?” – Thiên Tân là khu đô thị phát triển tốt nhất thành phố, giá nhà ở đó quả thật là trên trời.
Hạ Nhiên liếc cô một cái, thanh âm trầm thấp “ Ở không nổi thì đi thôi.
Tôi nói này, cô hỏi nhiều như vậy là đang điều tra hộ khẩu sao?” Giản Tích đang từ biểu tình đầy hứng thú chuyển thành không nói gì nữa.
Hạ Nhiên cười cười “ Hỏi như vậy là nhiều rồi, đến lượt tôi hỏi.” “Hả, tại sao?” “Công bằng.” – Hạ Nhiên cười lớn – “Cứ dựa theo những vấn đề cô hỏi tôi lúc nãy, anh trai đây quyết không để em gái chịu thiệt đâu nan Cô ở đâu?” Giản Tích “…” Ánh mắt Hạ Nhiên kiên trì.
Giản Tích vừa nghịch một chậu đỗ quyên, vừa nói “ Nhà trọ gần bệnh viện.
Công việc bận bịu nên tôi mướn ở đó cho tiện.” “Bệnh viện các cô không có ký túc xá à?” “Có, nhưng đi làm xong vẫn phải ở trong bệnh viện chẳng khác nào ngồi tù.” – Giản Tích nghiêm túc trả lời, Hạ Nhiên lại bật cười “ Nói thật giống như cô đã từng ngồi tù ấy.” Giản Tích rất nhanh hỏi lại “ Anh ngồi qua rồi chắc?” Nhưng Hạ Nhiên lại đột nhiên trầm mặc, trong lòng Giản Tích cũng trầm xuống, quên thu lại lực tay, cứ thế ngắt xuống một đóa hoa.
“Ánh mắt gì đây.” – Hạ Nhiên cho cô một nụ cười trấn an “ Tôi cũng chưa ngồi tù bao giờ.” Giản Tích à một tiếng, mặt vẫn không biến sắc.
Nhưng cô thật sự cảm thấy, trong lòng như có một cảm xúc gì đó đang chìm xuống, cứ như thế không giải thích được mà chìm xuống tận đáy.
“Bác sĩ Giản, vào ăn cơm nào ” Âm thanh của lão Triệu cùng mùi thơm của thức ăn nhanh chóng truyền đến.
“Đi thôi” – Hạ Nhiên bước ra.
“Hạ Nhiên.” “Hửm?” – Anh nghiêng người, không rõ việc gì.
Giản Tích nghiêng đầu, tóc dài xõa vai, ánh mặt trời trên sân thượng phủ một tầng ánh sáng lên vai phải của cô “ Đưa tay.” Hạ Nhiên đứng tại chỗ bối rối một trận, bị nụ cười của cô dẫn dắt, vì thế mà không tự chủ được làm theo.
Anh đưa tay.
Giản Tích đưa nắm tay của mình lên bàn tay của anh, sau


⬅ Trước Tiếp ➡