Chương 19
đầu “Lên xe đi.” Không đến hai phút đã đến nơi, đây là một cái nhà hai tầng, một trệt, không mới không cũ, đứng ở cửa là một bà cụ đang cố sức bắt một con gà.
Con gà kia thấy vậy đập cánh chạy đi, còn không ngừng kêu, bà cụ bị cánh con gà vỗ phành phạch làm cho hoa cả mắt.
Hạ Nhiên thật nhanh đẩy cửa xe ra chạy tới, “ Bà ngoại, bà đang làm gì vậy?” Vừa nghe anh nói, bà cụ bị giật mình, con gà thấy thế liền thoát khỏi ràng buộc, bay loạn khắp nơi.
“Gà của bà, gà của bà.” – Bà ngoại đau lòng xót của, vóc người mập lùn cứ thế muốn đuổi theo.
Hạ Nhiên ngăn lại “ Để cháu, bà đứng yên đó đi ” Hạ Nhiên tay chân dài, đuổi theo con gà, đuổi một lúc vẫn chưa bắt được, con gà kia bị dọa sợ càng nổi điên hơn.
Đột nhiên tiếng gáy vang lên thật dài, sau đó là âm thanh đập cánh điên cuồng.
Chỉ thấy Giản Tích nửa ngồi, một tay nắm hai cái cánh gà, cực kỳ ung dung “ Còn chạy đi đâu” Cô đi về phía Hạ Nhiên, đưa tới “ Đây.” Con gà kia vẻ mặt không tình nguyện, rướn cổ kêu vài tiếng như kháng nghị.
Hạ Nhiên nhận lấy “ Được đấy, thân thủ rất tốt.” Giản Tích cười cười “ Chuyện nhỏ.” “Ai u, tốt quá, bắt được rồi.
Gà ta ở nông thôn đến bốn mươi tám đồng một cân lận đấy” – Bà cụ vui vẻ như điên, đủng đỉnh bước đến, nhìn Giản Tích một cái, lập tức mặt mày hớn hở “ Cám ơn cháu, cô gái tốt ” Hạ Nhiên giới thiệu “ Đây là bà ngoại tôi.” Giản Tích thân thiết chào “ Cháu chào bà.” Ánh mắt bà ngoại như càng phát sáng hơn, nửa giây cũng không rời mắt khỏi Giản Tích “Ngoan, ngoan, ngoan, cháu vào nhà ngồi, để bà ngoại lấy khoai lang lát cho cháụ” “Được rồi, được rồi, bà đừng vội nữa.” Hạ Nhiên tiến lại ngăn ở giữa hai người, cắt đứt mấy lời lải nhải không ngừng của bà mình “Gà này là muốn làm thịt sao?” Bà ngoại mất hứng vì anh xen mồm vào, lầu bầu nói “ Làm thịt hầm canh gà, bồi bổ cho cháụ” Hạ Nhiên nhíu mày “ Con thân thể cường tráng thế này, bồi bổ cái khỉ gì?” Hạ Nhiên cởi áo khoác ngoài, lại xắn tay áo trong lên, thời điểm dùng sức, gân xanh trên cánh tay hiện lên rõ ràng, làm người ta cảm thấy sức lực của anh vô cùng lớn.
Anh liếc mắt nhìn Giản Tích bên cạnh “ Cười gì?” Cười trộm bị phát hiện, Giản Tích lập tức thu hồi khóe miệng, nghiêm chỉnh, không nói.
Hạ Nhiên cũng nhíu mày lại, làm việc chính trước đã.
Anh đem con gà kia đè xuống đất.
Chân trái không biết nặng nhẹ đè ở đầu nó, tay duỗi ra “ Đưa dao đây.” Bà ngoại bèn vui vẻ đưa con dao phay qua, còn không quên nhắc nhở “Chặt cẩn thận, cẩn thận một chút, giữ đầu gà lại, cháu không ăn thì bà ăn.” Giản Tích nhìn điệu bộ này của anh, trong lòng đúng là không biết nên nói gì “Anh định dùng dao này… Chặt đầu của nó?” Hạ Nhiên làm vẻ đương nhiên “ Bằng không thì sao?” Giản Tích “ Cách anh giết gà là thế à?” Hạ Nhiên “ Đúng vậy.” Giản Tích bật ngón tay cái lên với anh, cảm thấy dù dùng lời nói cũng khó mà biểu đạt hết, cô liếm môi một cái, thật sự là không thể đứng xem nổi nữa “Đưa dao cho tôi.” Hạ Nhiên chần chờ, bàn tay trắng nõn của Giản Tích hướng về anh “ Đưa đây.” Đoạt lấy dao, Giản Tích ước lượng trên tay, sau đó một