Chương 20
tay cầm dao, một tay bắt gà, hết sức thuần thục đem cổ gà lật lại, tay phải giữ chặt.
Nhổ hết một đám lông tơ ở yết hầu con gà, sau đó dùng dao rạch một đường thật sâu, máu gà cũng theo lưỡi dao chảy xuống một đường dài, lào rào máu gà rơi hết vào một cái chén sứ.
Toàn bộ quá trình lưu loát, sạch sẽ, hơn nữa cũng không gấp không vội.
Đã làm thì phải làm cho hoàn thành, nhổ sạch lông gà xong, Giản Tích mới đem con gà đi mổ bụng.
Bà ngoại Hạ Nhiên ở bên cạnh khen không ngớt “Thời buổi bây giờ kiếm được cô gái đảm đang như vậy khó lắm.” Hạ Nhiên cũng kinh ngạc hỏi “ Cô còn biết làm việc này”,đúng là khó nhìn ra.
Giản Tích đem bộ lòng gà đã tách xong để vào trong chén, nói “Quên tôi làm nghề gì sao?
Năm thứ nhất đại học là tôi đã ở trong phòng giải phẫu nội tạng rồi.” Hạ Nhiên “…” Giản Tích giương mắt, cười nói “Sợ à?” “Một cô gái như cô làm việc này, không cảm thấy lo lắng sao?” – Hạ Nhiên lấy ra một điếu thuốc, cắn vào miệng, vì bà ngoại cùng Giản Tích đều ở đây nên anh không châm lửa.
Giản Tích xắn tay áo lên, lộ ra hai cánh tay tựa như hai khúc ngó sen non, cô giơ tay khẽ vén vài sợi tóc mai bên tai, nói “Lần đầu tiên lúc tôi nhìn thấy thi thể, đến tận hai tháng sau vẫn chưa dám ăn thịt.” Hạ Nhiên “ Còn bây giờ thì sao?” “Tôi có thể vừa ở trong phòng giải phẩu vừa gặm đùi gà.” Hạ Nhiên lấy điếu thuốc trên miệng ra, im lặng hai giây, rốt cục nở nụ cười.
Giản Tích mở vòi nước rửa tay, lòng bàn tay chà xát vài cái sạch sẽ, nói vọng vào buồng trong “Bà ngoại, cháu xin phép về ạ.” Hạ Nhiên đưa cô lên xe, giúp cô xem phía sau để quay đầu xe, Giản Tích hạ kính xe xuống cười cười, cũng chưa nói tạm biệt.
Sau khi vào nhà, bà ngoại Hạ Nhiên cứ theo sau anh không ngừng tra khảo hỏi cô gái đó là ai, Hạ Nhiên cảm thấy sắp bị phiền chết rồi, quyết định nằm trên giường ngủ trưa tránh phải nghe bà mình cứ lải nhải.
Nằm nửa tiếng cũng chưa ngủ được, đầu óc cứ lơ lửng ở đâu, không tự chủ mà cứ nghĩ đến người con gái tên Giản Tích ấy.
Dáng vẻ khi cô vượt đèn đỏ lúc đưa vợ lão Triệu đến bệnh viện.
Một thân áo trắng từ phòng phẫu thuật đi ra, con mẹ nó, sao mà giống thiên sứ thế Lúc cô giết gà, thong thả như cắt bít tết vậy, nhìn rất đẹp mắt.
Hạ Nhiên nghĩ về những chuyện đó, đứng dậy sờ soạng điếu thuốc, rít vào một hơi vừa sâu vừa vội vã… Anh cầm điện thoại lên, gọi tới cho lão Triệu “ Để chị dâu nghe điện thoại.” …….
Giản Tích không đi thẳng về, lại đi đến trung tâm thương mại để chọn một cái áo khoác lông cừu, tuần sau là sinh nhật của mẹ cô.
Xong việc thì cũng đã gần đến giờ cơm chiều, trên đường thì nhận được điện thoại của Đào Tinh Lai.
“Chị, chị đang ở đâu?” “Đang trên đường về đây” – Giản Tích đeo tai nghe Bluetooth vừa chờ đèn xanh.
“Em cũng ở gần đó, vậy lát nữa cùng đi?” “Em không sợ bị fan hâm mộ nhận ra à?” – Giản Tích cười nói “ Nói địa chỉ đi, chị qua tìm em.” “Không sợ, em ngụy trang kỹ lắm.” – Đào Tinh Lai nói “Tần Hoàng thực quán đi.” Giản Tích ở ngã tư quay đầu, chạy đến gặp mặt em trai “ Chị đến rồi, em ở đâu?” Đào Tinh Lai được bảo vệ