Chương 21
từ trên xe xuống, “ Quay lại.” Giản Tích thấy người đi đến cũng không nói gì.
Đào Tinh Lai cao một mét tám lăm, mặc một cái áo choàng đậm màu, sóng mũi cao, trên đó còn mang một cặp kính mát nổi bật.
“Buổi tối còn mang kính mát, em đang ngại người khác không nhận ra mình hả?” Giản Tích cau mày chê bai.
Đào Tinh Lai ôm vai cô “ Là bị đau mắt không thể tiếp xúc ánh sáng.” Giản Tích né tránh tay em trai, “Tránh xa chị một chút, chị đây không muốn trở thành đối tượng scandal của em đâụ” Đào Tinh Lai cảm thấy bị tổn thương sâu sắc “Chị, em muốn khóc ” Giản Tích xoa xoa đầu hắn “Đã hai mươi ba rồi, còn bắt chước mấy thằng nhóc.” – Cô đưa vai cho hắn, hào phóng nói “Đến đây, cho ôm đấy.” “Chị không sợ bị đăng báo nữa à?” “Không sợ.” – Giản Tích nói bình thản “Em cũng không phải ngôi sao, đám săn ảnh mà thèm chụp em à.” Lúc này Đào Tinh Lai thật sự muốn khóc.
Hai chị em một người theo họ cha, một người theo họ mẹ.
Đào Tinh Lai vốn học đại học luật, năm ba đại học trong một lần tìm kiếm người mẫu, thần xui quỷ khiến thế nào mà lại bước vào giới giải trí.
Vì thế làm cho Đào Khê Hồng cực kỳ bất mãn, nhưng Giản Ngôn Thanh lại cực kì phòng khoáng, chỉ dặn dò hắn chú ý đúng mực.
Sau khi ngồi xuống, Giản Tích theo thói quen gọi vài món Đào Tinh Lai thích, cũng bảo hắn tháo kính mát xuống, vừa thấy thì giật mình.
“Sưng thành như vậy?
Đã khám bác sĩ chưa?” “Chị xem, em đã dùng thuốc nhỏ mắt rồi.” – Đào Tinh Lai đưa cặp mắt hoa đào bây giờ đã sung húp đến.
“Thuốc nhỏ này xem ra không làm hết viêm đâu, để chị giúp em đặt chỗ ở bác sĩ Tần, ngày mai em đến đó khám đi.” “Không đi đâụ” – Đào Tinh Lai cự tuyệt.
“Huh?” – Giản Tích không hiểu “Ai bảo hắn đẹp trai hơn em.” “…” Điện thoại di động của Giản Tích reo lên, “Đing – đing” là âm thanh của tin nhắn, cô vừa nhìn qua màn hình vừa nói “Em không thích cũng phải đi khám, nếu để bệnh nghiêm trọng hơn, đến lúc đó xem em làm sao còn làm được ảnh đế.” “Vai diễn của em là người mù mà, con mẹ nó ảnh hưởng gì đến việc giành danh hiệu ảnh đế?” Giản Tích hầm hừ một tiếng “ Ờ….Nhưng giám khảo lại không mù đâụ” Ánh mắt cô hướng về tin nhắn hiển thị trên màn hình.
Bà ngoại muốn tôi gửi lời cám ơn cô, nói gà mổ thật đẹp mắt, hầm ra đặc biệt ngon hơn bình thường, nhờ vậy hôm nay bà ăn đến ba chén cơm Xem xong dòng cuối, trong mắt Giản Tích toàn ý cười.
Rất nhanh lại có thêm một tin nhắn mới.
Mặc dù tôi cũng không biết cái lý luận chó má này làm sao mà có được Giản Tích cong khóe miệng, cuối cùng bật cười thành tiếng.
Đào Tinh Lai đang híp mắt gặm giò heo, “Xem cái gì đấy?
Đang lướt blog của em à, có phải thấy ảnh tự sướng của em đẹp trai quá nên cảm động không?” Giản Tích tắt màn hình, đặt điện thoại lên mặt bàn, cô không trả lời tin nhắn, trong lòng suy nghĩ, Hạ Nhiên làm sao biết được số di động của cô?
……..
Nha Đề Lộ Hạ Nhiên cầm điện thoại di động, cứ lặp đi lặp lại động tácnannan Mở máy, tắt máy.
Rồi lại mở máy, tắt máy.
Tin nhắn cuối cùng là ở bốn mươi phút trước, cô đang lái xe nên không rảnh trả lời sao?
Hay điện thoại hết pin?
Lại đợi thêm mười phút.