Chương 22
“Mẹ kiếp.” Hạ Nhiên đem di động quăng lên giường, cảm thấy nó vô cùng chướng mắt, lại lấy gối đè lên.
Anh cầm bao thuốc lá trên bàn, mở ra thì thấy đã gần hết, càng thấy phiền lòng hơn.
Hạ Nhiên với lấy áo khoác, lúc rời đi không quên hô to “Bà ngoại, cháu chạy đi mua bao thuốc lá.” Hơn nữa quyết tâm không mang theo di động.
Nhưng đi tới cửa, tâm lại do dự căng thẳng.
Hạ Nhiên dừng lại nửa giây, cam chịu số phận quay trở vào phòng, lật gối đầu, mặt đen thui tức tối cầm di động lên.
Anh thật không muốn thừa nhận rằng anh sợ nếu chẳng may cô trả lời, anh lại không biết.
“Ông đây mới không bất lịch sự giống cô, không trả lời tin nhắn của người khác.” – Nhìn màn hiình vẫn không có tin nhắn hồi âm, thật không có lễ phép.
Đang nghĩ lung tung, màn hình di động đột nhiên sáng lên, “Đing – đing” – là âm báo tin nhắn.
Âm báo đến đột ngột làm Hạ Nhiên giật mình thiếu chút nữa xảy tay ném luôn di động.
Vậy còn anh, ăn mấy chén cơm?
Thêm dấu ngắt câu thì mới được mười chữ, nhưng lại giống như có những đôi chân nho nhỏ, tung tăng nhảy múa trong mắt của Hạ Nhiên Hạ Nhiên gõ tin nhắn hồi âm mà tay còn có chút hơi run, thì ra cảm giác trong lòng khẩn trương nhưng ngoài mặt vẫn cứ giả vờ bình tĩnh, là như thế này… Giọng bà ngoại từ bên ngoài vọng đến “Sao cháu nói đi mua thuốc lá mà?” Hạ Nhiên chậc một tiếng, đang nói chuyện cùng bác sĩ Giản, còn đi mua thuốc lá cái quái gì chứ ……… Bên kia thành phố, nhà trọ Hương Tạ Giản Tích đem chìa khóa xe để trên tủ giày, nhìn mẩu tin nhắn ngắn hiển thị trên màn hình di động, nụ cười không giảm.
Vậy còn anh, ăn mấy chén cơm?
Một nồi Giản Tích cầm di động, đem áo khoác ngoài và áo trong cởi ra quăng lên giường, chỉ còn lại áo lót màu xanh đen ôm sát bầu ngực đẫy đà tạo ra một rãnh sâu giữa chúng, phía dưới là quần lót cùng bộ, thêu một vài con bướm.
Cô đi chân trần, vừa đi vừa xõa tóc ra, lại vừa nghĩ nghĩ, hay là trả lời tin nhắn trước nhỉnannan Thật không?
Ăn cả cái nồi??
Gửi xong tin nhắn, chính cô cũng phì cười thành tiếng, chắc có lẽ do cùng Đào Tinh Lai ăn cơm nên bây giờ cũng bị lây bệnh thần kinh của hắn.
Không đến mười giây, Hạ Nhiên lại gọi điện đến, Giản Tích có hơi do dự,nhưng vẫn quyết định nghe máy.
Cô đi thẳng vào vấn đề, lên tiếng trước “ Cái nồi ăn ngon không?” Thanh âm của Hạ Nhiên cũng không nén được ý cười “Lần sau chia cho cô một cái nắp, nếm thử là biết.” Giản Tích ừ một tiếng, khóe miệng cũng cong lên.
Yên lặng một chút, Hạ Nhiên hỏi “Bác sĩ Giản vẫn đang làm việc à?” “Không, đang ở nhà, chuẩn bị đi tắm.” Giản Tích sờ sờ cánh tay, cảm thấy hơi lạnh.
Hạ Nhiên khựng lại “Vậy cô tắm đi, tôi cúp máy đây.” Cầm di động, nửa ngày vẫn cảm thấy nóng.
Hạ Nhiên nuốt nước miếng một cái, mở cửa sổ ra, gió phần phật tràn vào, anh khẽ híp mắt lại.
Bà ngoại đi ngang qua thấy vậy liền kêu ầm lên “Ai ôi, làm gì mở cửa sổ lớn như vậy, không sợ bị cảm à, mau đóng cửa lại.” Lúc này Hạ Nhiên ngoan ngoãn cũng làm theo, sau đó từ trong tủ cầm theo một cái quần lót sạch sẽ “ Cháu đi tắm một cái.” Bà ngoại nhìn chằm chằm bóng lưng anh, buồn bực nói “Cái thằng này, không phải mới