Nắng Mai Vì Em
Chương 4
⬅ Trước Tiếp ➡

hướng về phía chai rượu để trên bàn.
Cô đi qua, thuận tay cầm lên một cái, ước lượng cảm thấy không đủ, lại cầm một cái chai khác, sau đó bước nhanh đến thang máy, nhấn nút chọn lầu 6.
“Đi báo thù sao?” –Lâm Gia cảm thán “ Không phải cô ấy định dùng chai rượu đó đánh người chứ?” Hạ Nhiên lại rút ra một điếu thuốc, nhưng lần này anh không đốt, anh quay đầu phân phó Lâm Gia “ Anh để quên đồ rồi, cậu ở đại sảnh chờ anh.” Sau đó cũng đi đến chỗ thang máy.
Giản Tích đến phòng bao, cầm theo chai rượu ở sau lưng.
Lục Bình Nam xoa nhẹ mặt, không kiên nhẫn hỏi “ Cô còn muốn gì nữa?” Giản Tích cố gắng ổn định hô hấp, “ Tôi muốn anh xin lỗi tôi” “Cô không bị gì chứ Giản Tích?”.
Như nghe được chuyện cười lớn, Lục Bình Nam vui vẻ cực kỳ “ Đầu óc cô có phải bị nóng quá mà hỏng không đấy?
Những lời vừa rồi tôi nói cô nghe không hiểu à?Cô bao lớn rồi, nên trưởng thành đi.Có biết tại sao tôi không thích cô không?Vì cô lúc nào cũng tỏ vẻ mình đặc biệt đứng đắn, chơi rất chán.” Nhìn miệng hắn cứ mở ra khép lại, tận đáy lòng cô cảm thấy thật may mắn vì nhờ vậy lúc này cô mới có thể dễ dàng buông tình cảm đơn phương này.
Lục Bình Nam híp mắt nhìn, thấy được chai rượi trên tay cô, hắn “ôi” một tiếng “ Muốn dùng thứ này đánh tôi?” Giản Tích cầm chai rượu, lòng bàn tay lạnh đến đổ mồ hôi.
Lục Bình Nam đứng đối diện cô, một tay thả lỏng, một tay chống hông, cười âm hiểm nói “ Đến, đến đây, đến đây nào, đánh chỗ này nè.” Hắn lại đổi một tư thế khác, dùng ngón trỏ chỉ vào ót của mình, rống lên với cô “ Có ngon thì liền nhắm nơi này mà đập Đập đi Ai không đập làm chó nhé ” Giản Tích vốn chỉ muốn cho hắn một bậc thang, nếu Lục Bình Nam đồng ý đưa cô về, nếu Lục Bình Nam nguyện ý nói một tiếng xin lỗi, cô nhất định không chút do dự mà tha thứ cho hắn.
Trong lòng Giản Tích không khỏi lạnh, khí thế bức người của hắn, khiến cho chút khí lực ở tay cô dường như không còn.
Khi đôi chân cô cảm thấy muốn quỵ ngã, bàn tay bỗng nhiên trống không, vỏ chai rượu đã bị người khác lấy đi lúc nào không biết.
Giản Tích vội vàng quay đầu lại, một thân hình cao lớn đã đứng kế bên cô, âm thanh không kiên nhẫn pha chút ghét bỏ “ Khôngcó mắt à, cô cầm nhầm đồ rồi, chai rượu này là của tôi, muốn đập thì dùng cái này ” Hạ Nhiên ngậm điếu thuốc nói xong, nhét vào tay cô một chai bia đã khui nắp, tất nhiên bia trong chai cũng theo đó mà trào ra ngoài một ít.
Giống như được cỗ vũ, một nấc thang để tâm cô có thể buông lỏng xuống, Giản Tích giơ tay lên, đem chai bia nhắm thẳng ót Lục Bình Nam mà nện xuống.
“ Con bà nó Giản Tích cô bị ngu à?” Lục Bình Nam nhếch nhác ngẩng đầu lên, bia theo vài cọng tóc con của hắn rơi xuống trông đầy chật vật, đau buốt, bia này… mẹ kiếp là bia ướp lạnh Giản Tích cũng vứt luôn chai xuống đất, rút khăn ra lau tay, sau đó đem khăn tay vò thành cục rồi ném vào mặt Lục Bình Nam, cuối cùng xoay người rời đi.
Hạ Nhiên cố ý nán lại hai phút rồi mới rời khỏi, lúc ra Giản Tích đã đi mất.
“Anh Nhiên, làm gì mà lâu vậy?”Lâm Gia vừa thấy anh liền gào to “Lâu đến nỗi em lượn vào


⬅ Trước Tiếp ➡