Nắng Mai Vì Em
Chương 6
⬅ Trước Tiếp ➡

nữa, vợ Lâm Gia lại sắp sinh.
Hạ Nhiên nhìn bóng dáng gầy gò của hắn biến mất ở ngã rẽ mới nổ máy xe rời đi.
…..
Sáng ngày thứ hai, Giản Tích đến sớm, chưa tới tám giờ cửa phòng khám đã có người xếp hàng.
Ở thành phố này, bệnh viện Thị Nhất là một trong những bệnh việc tốt nhất, khoa phụ sản lúc nào người đến cũng rất nhiềụ Giản Tích đầu năm thì được điều đến đây, mỗi tuần có hai ngày ở trong phòng giải phẫụ Qua chín giờ, cô cầm theo kết quả chẩn đoán kiểm tra lại lần nữa.
“Em bé phát triển rất tốt, đúng với thai kỳ, nhớ cẩn thận tránh bị động thai nhé.”– Rốt cuộc chỉ còn ba sản phụ nữa là xong, điện thoại reo lên.
Giản Tích cầm điện thoại lên thì thấy, là Lục Bình Nam, cô do dự nửa giây rồi mới nghe “Có chuyện gì?” Lục Bình Nam nghe thế thì rít gào “Cô đừng quá đáng ” Giản Tích không hiểu chuyện gì luôn Lục Bình Nam “Tối hôm qua cô dùng chai bia đập vào đầu tôi thì thôi, còn không biết xấu hổ đi kể khổ với người khác?
Em trai cô sáng sớm đã chạy tới công ty tôi làm loạn, có bệnh thì lo mà đi chữa, mẹ kiếp, đừng phát điên ở đây ” Đào Tinh Lai là em trai của cô, hơn hai mươi tuổi, tính tình nóng nảy, bề ngoài vốn dĩ đẹp trai nên luôn quyết tâm trở thành ảnh đế.
Vào giới giải trí mới một năm, vẫn còn nằm trong danh sách hạng D của tiểu thịt tươi dự bị.
Giản Tích nhíu mày, hướng bệnh nhân xin lỗi một tiếng sau đó đến bên cửa sổ nghe điện thoại.
Lục Bình Nam có vẻ tức không ít, bùm bùm bên kia lại có tiếng ồn ào.
Giản Tích hiểu rõ, xem ra là Đào Tinh Lai đã biết chuyện tối qua, tức giận tìm đến tận cửa Lục Bình Nam mắng hắn một trận không biết xấu hổ.
Trước mắt, Đào Tinh Lai đang có hợp đồng làm gương mặt đại diện, vậy mà có thể nhiệt tình mắng chửi người như thế “Anh như vậy mà đòi làm thương nhân cái nỗi gì, đi làm cặn bã đầu đường xó chợ họa may còn được đó ” Lục Bình Nam che điện thoại di động, một bên cố gắng kiềm chế để không tức giận, một bên lén lút lẻn đi từ cửa hông.
“Cô mau đến đem em trai cô biến đi ” Giản Tích cuối cùng còn mơ hồ nghe được âm thanh của Đào Tinh Lai “Thằng khốn, còn muốn chạy, đứng lại….” Cúp điện thoại, Giản Tích nhanh chóng xử lý cho xong các bệnh nhân còn lại, sau đó lái ô tô đến cao ốc Kim Đơn.
…… Mười giờ, hầm đỗ xe cao ốc Kim Đơn.
Ở một góc phía sau cột đá tầm thường, một chiếc xe máy đen đậu giữa ke hở của hai chiếc xe nhỏ khác.
“Anh Nhiên, anh Nhiên, phải người kia không?”Lâm Gia nâng vành mũ lưỡi trai, chỉ vào cửa thang máy hỏi.
Hạ Nhiên hé mắt vừa thấy được, xác định chính là con nợ, “Uh” Điếu thuốc hút được một nửa, khói thuốc chưa kịp bay lên hết đã bị nghiền tắt trên mặt đất.
Đeo khẩu trang lên, “Xe của hắn chính là chiếc trước mắt kia, chờ hắn đến cửa xe thì chúng ta hành động.” Lâm Gia cầm lên một cái cờ lê mang đầy tính đe dọa “Được rồi” Nhưng rất nhanh, Hạ Nhiên phát hiện bên cạnh con nợ còn có một người khác nữa, từ thang máy đi ra sau người kia vài bước, âu phục giày da – đấy, chính xác là diện mạo của một tên trai bao.
Hạ Nhiên vặn mi “Má nó.” Không phải vì đối phương xuất hiện thêm người thì hành động


⬅ Trước Tiếp ➡