Chương 7
bất tiện, ngược lại vì người nọ mới xuất hiện chính là gã đàn ông anh mới gặp tối qua.
Đúng là Lục Bình Nam.
Hạ Nhiên đang kiềm chế cảm xúc khó hiểu trong lòng, đúng lúc Lâm Gia nói “Phải đổi biện pháp thôi, dùng máu gà đi ” Lâm Gia xốc lại dụng cụ, chuẩn bị máu gà đỏ tươi, một tư thế chuẩn bị sẳn sàng tấn công đối tượng.
Bọn họ vừa mới chuẩn bị hành động, bên phải phía trước lại xuất hiện thêm một chiếc xe Jeep, Hạ Nhiên thấy thế liền đứng nhìn “Xem ra lại có trò vui để xem rồi ” Người ngồi ghế lái nhảy xuống, một cái quần iean lửng xắn gấu làm lộ mắt cá chân, trông khá bụi, phía trên là một cái áo khoác ngoài hoa văn da báo.
Đào Tinh Lai khí chất cao cấp, bộ dáng đúng chuẩn một gay chính hiệu nhưng lại không gây phản cảm, mang theo kính mát chỉ tay ngăn cản Lục Bình Nam lại.
Cách khá xa nên Hạ Nhiên chỉ nhìn thấy bọn họ giống như đang cãi nhau chuyện gì đó, nhưng cụ thể là gì thì chịu, không nghe rõ.
Lâm Gia “Anh Nhiên?” Hạ Nhiên nghĩ nghĩ, nói “Hành động.” Hạ Nhiên mang theo cờ lê, Lâm Gia nhấc theo cái thùng cũng bước nhanh về phía trước.
Lục Bình Nam cùng Đào Tinh Lai còn đang khẩu chiến với nhau không ngừng.
Gã con nợ một bên đứng xem náo nhiệt, bả vai đột nhiên có vẻ nặng hơn, hắn quay đầu, mặt đối mặt với đối phương.
Cái khẩu trang lớn che đi gần nửa khuôn mặt của Hạ Nhiên, giọng nói anh trầm thấp “Ông là lão Vương phải không?” Con nợ không rõ chuyện gì xảy ra “Đúng vậy, là tôi.” Bên cạnh Đào Tinh Lai cùng Lục Bình Nam cũng tạm dừng khẩu chiến nhìn lại.
Mà phản ứng đầu tiên là Lục Bình Nam, vừa thấy Hạ Nhiên tới là hắn thấy không ổn rồi.
Hạ Nhiên ở phía sau lưng nhìn Lâm Gia ở trước hất mạnh thùng máu gà vào người lão Vương.
Cùng lúc đó, Lục Bình Nam vì tự vệ, phản xạ có điều kiện đem Đào Tinh Lai đẩy lên phía trước.
Máu gà văng khắp nơi kéo theo đó là tiếng la ầm trời.
“Mẹ kiếp Lục Bình Nam Anh có biết gương mặt của tôi đáng giá bao nhiêu không?
“– Đào Tinh Lai gần đây có đóng một vai cổ trang, tích lũy được không ít kinh nghiệm, nên dù bị một thùng máu gà tập kính cũng nhanh chóng nhạy bén tránh được, chỉ bị dính hai giọt ở gò má.
“A… a Đừng, đừng đánh, đừng đánh tôi ” Gã đàn ông họ Vương mặt mũi đều toàn máu gà, thấy Hạ Nhiên mang ống tuýp lại thì lập tức xin tha.
Hạ Nhiên nửa ngồi xổm xuống, vỗ vỗ mặt lão ta “Thấy cái gậy sắt này không, dùng để đập quả óc chó cũng tốt lắm đó.
Thiếu tiền thì lo nhanh nhanh mà trả, không thì lần sau không biết là dùng để đập cái gì đâu, ha ” Nói xong lại búng một cái lên đầu đối phương “Không nghe rõ?” Người nọ sợ tới mưc chân run lẩy bẩy, nói cũng không nên lời.
Lục Bình Nam lấy điện thoại, “Gọi an ninh.” Hạ Nhiên liếc ngang một cái, mắt giống như đã thấy hành động của Lục Bình Nam.
“Có…có ngon thì đừng đi ”Lục Bình Nam bị ánh mắt của Hạ Nhiên làm cho run lên một cái, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
Hạ Nhiên tuy rằng đang đeo khẩu trang, mũi miệng đều bị che khuất, nhưng ánh mắt khẽ cong đó cũng đủ làm cho người ta biết là anh…đang cười.
Hơn nữa còn là kiểu cười hết sức coi thường.
Đột nhiên ngã rẽ ở cửa lại xuất hiện thêm một chiếc xe khác.
“Anh,