Chương 8
có người đến Mau đi thôi ” Lâm Gia nhanh chóng nhặt cái thùng dùng đựng máu gà trước đó lên.
Hạ Nhiên hiểu ý, vừa muốn bước đi, thì chiếc xe kia đã nhanh chóng chặn ở phía trước bọn họ.
Từ chiếc Audi màu trắng, Giản Tích đẩy cửa xe bước xuống “Các người muốn làm gì?
Tôi phải báo cảnh sát ” Hạ Nhiên thầm rủa một tiếng “Chết tiệt ” Giản Tích thấy anh thì dừng lại, điện thoại bên tai cũng theo phản ứng mà thu lại, không gọi nữa.
“Đánh người đó, cô cúp máy cái gì, mau gọi cảnh sát bắt bọn họ đi “– Lục Bình Nam thấy cô dừng động tác gọi điện thoại, không thể tin nổi.
“Con mẹ nó, mày gầm cái gì mà gầm ” Hạ Nhiên ánh mắt hung hãn chỉ vào Lục Bình Nam.
Vừa đối mặt, Lục Bình Nam nháy mắt cái kịp phản ứng “Là mày…” Hạ Nhiên mày rậm, mắt khuếch hẹp dài rất dễ gây lại ấn tượng cho người khác, Lục Bình Nam nhìn là nhận ra ngay, cười lạnh hướng Giản Tích nói “Khó trách cô không báo cảnh sát, ra là quen biết đã lâụ Tối hôm qua một kẻ đưa chai bia, một kẻ thì dùng nó đập lên đầu tôi, hai người phối hợp cũng ăn ý quá rồi ” Giản Tích cầm điện thoại di động, biểu tình nghiêm túc, Hạ Nhiên cũng nhất thời không nói gì.
Lục Bình Nam tức giận, nỗi nhục đêm qua căn bản không có cách nào tiêu tán được, âm dương quái khí nói “Tôi nói này Giản Tích, không phải bị tôi từ chối mà quyết định qua lại với người này chứ, cô không thử nhìn xem thằng đó là loại người gì, thứ bại hoại, cặn bã của xã hội, cô mất giá đến thế cơ à.” “Lục Bình Nam”– Giản Tích lên tiếng cắt lời “Nói chuyện cũng đừng khó nghe như vậy.” “Tôi nói khó nghe sao?”– Lục Bình Nam chỉ Hạ Nhiên “Còn cách làm của thằng cô quen không khó coi à?
Dùng máu gà hắt người khác, theo dõi đe dọa, rất hung hăng, rất lành nghề Đúng rồi, mấy nghề đó thì đâu cần bằng cấp làm gì đúng không, mấy công ty bảo vệ chỉ cần tốt nghiệp trung học thôi, đến công việc đó chắc cũng khó mà tìm nhỉ?” Hạ Nhiên rất an tĩnh, biểu hiện không thấy một tia gợn sóng.
Giản Tích siết chặt nắm tay, các đốt ngón tay trắng noãn, giận đến tái mặt, cô có chút giật mình, như là đột nhiên nhìn thấy người xa lạ, nhìn Lục Bình Nam với gương mặt đẹp trai đó, nhưng mở miệng ra toàn nói lời cay nghiệt.
Cô thế nhưng lại yêu thầm người đàn ông này suốt mười năm?
Giản Tích càng siết nắm tay, móng tay càng cắm sâu vào trong thịt.
Hạ Nhiên nhìn bàn tay đang đỏ dần lên của cô, nhíu mày sau đó đi qua, “Cầm lấy.” Hạ Nhiên cứng rắn nhét vào tay Giản Tích một cái ống tuýp sắt, vì trong tay cầm đồ vật nên cô không cách nào tiếp tục làm đau lòng bàn tay mình nữa.
Giản Tích giương mắt nhìn Hạ Nhiên, anh lại hời hợt dời mắt đi chỗ khác Chỗ cửa thang máy đột nhiên xôn xao, thì ra là một đám bảo an đang chạy về hướng này.
Lục Bình Nam vui sướng khi có người gặp họa, giơ giơ lên di đông “Vì dân trừ hại” Hạ Nhiên nhanh chóng chạy về phía xe máy phía trước, nhưng cửa ra nơi này gần như bị xe của Giản Tích chặn lại hết, mô tô căn bản không lọt qua được.
“Anh Nhiên, làm sao bây giờ?” Lâm Gia vội hỏi.
Hạ Nhiên nhìn trái phải chung quanh một lượt, mẹ kiếp không có chỗ nào để trốn.
Đột nhiên… “Lên xe.”– Giản Tích nói Cô mở cửa