⬅ Trước Tiếp ➡

thì vì sao cô, người chưa từng gặp Cừ Chiêu lại bị theo dõi?
Như đi vào ngõ cụt cũng không thể đi ra, Tuế Hòa rất khó hiểu chuyện này.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định đơn giản hóa mọi chuyện, quy kết xui xẻo là do chính mình năm đó khoanh tay đứng nhìn...
Nói đúng ra, khi ấy cô vốn không hề chú ý đến người tên Cừ Chiêụ Gia đình Tuế Hòa hạnh phúc, cha mẹ nồng thắm, còn có một người anh trai chiều chuộng thương yêu cô, cuộc sống luôn hướng về ánh mặt trời.
Loại người luôn sống trong bóng tối như Cừ Chiêu, không phải cô chưa từng muốn thấy mà là bọn họ không cho phép cô nhìn.
Hiện tại sống lại một đời, Tuế Hòa như được trao sứ mệnh, cùng lúc đó ý thức được phải bảo vệ mạng sống của bản thân.
Dù thế nào cô cũng muốn tranh thủ hết sức mình khi giá trị quan của Cừ Chiêu còn chưa thành hình, đối tốt với Cừ Chiêu, dẫn hắn đi trên con đường ngay thẳng.
Nếu một chút tốt không đủ, vậy thì gấp bội.
Còn một trò chơi cuối cùng, Cừ Chiêu chọn vòng đu quay khổng lồ.
Tuế Hòa nhìn chằm chằm khoang nằm trên đỉnh của chiếc đu quay, tảng đá trong lòng buông xuống, cô nói "Chúng ta đi ngồi đu quay nào." Đu quay xoay một vòng hết nửa tiếng, nhưng xếp hàng cũng gần bằng thời gian đó.
Đến khi Tuế Hòa và Cừ Chiêu ngồi vào một khoang dành cho hai người, chân trời đã tràn ra sắc màu ấm.
Đu quay bắt đầu vận hành, trừ lúc khởi động thì hơi hoảng sợ, sau đó luôn duy trì tốc độ thong thả ổn định.
Tuế Hòa bò đến bên cửa sổ, nhìn ánh sáng màu cam nơi xa, "Thật đẹp." Cừ Chiêu nói hắn chưa từng tới công viên giải trí, thật ra cho dù Tuế Hòa đã trải qua hai đời thì hôm nay cũng là lần đầu tiên tới.
Khi còn nhỏ cô chỉ đi theo anh trai đến khu vui chơi giải trí trong nhà, trong mắt cha mẹ cô, mấy nơi như này luôn tràn ngập nguy hiểm, cô không có cơ hội bước vào.
Cừ Chiêu ngồi lưng thẳng tắp, giống như đang cùng Tuế Hòa nhìn đám mây cuối chân trời, nhưng thật ra là đang quan sát Tuế Hòa.
Ánh nắng dịu nhẹ in dấu ấm áp lên gương mặt cô, đôi đồng tử của cô sáng lên như ngọn lửa, lông mi nhỏ dài, rủ bóng xuống mí mắt và sống mũi.
Nhất định là môi cô làm bằng cánh hoa hồng, nếu không sao hắn có thể ngửi thấy mùi thơm từ cô chứ?
Ánh mắt Cừ Chiêu không gợn sóng, trong lòng lại cảm khái ông trời bất công.
Dựa vào đâu ông trời muốn đưa hết mọi thứ tốt đẹp cho một người?
Tốt đẹp làm hắn không khỏi hoài nghi, tốt đẹp làm hắn muốn phá hủy bóp nát.
"Tuế Hòa," Hắn nghe thấy giọng nói cực kỳ mất mát, "Cậu không chê tôi sao?" Giống những người khác vậy, cảm thấy hắn là rác rưởi.
Tuế Hòa còn đang ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ, dường như không hiểu câu hỏi của hắn "Sao phải ghét bỏ?" "Không phải ghét bỏ, vậy, cậu đang thương hại tôi?" Cừ Chiêu không phải người sẽ nói ra nghi hoặc trước mặt người ngoài, rất hiếm khi hắn sẽ thẳng thắn giống hiện tại.
Dáng vẻ yếu ớt mẫn cảm này khiến Cừ Chiêu rất khinh bỉ chính mình, trước kia là vậy, hiện tại càng là vậy, nói xong hắn liền hối hận.
Nghĩ thầm nếu lát nữa Tuế Hòa thừa nhận đúng là đang thương hại hắn, thế thì hắn sẽ dựa vào điều này để lấy được lòng đồng cảm từ cô...
sở trường giỏi nhất của hắn là làm loại chuyện này.
Cừ


⬅ Trước Tiếp ➡