⬅ Trước Tiếp ➡

Chiêu nghĩ, tất cả tình huống bột phát lúc này là do quang cảnh kỳ lạ.
Có lẽ quang cảnh này có thể mê hoặc lòng người.
Cừ Chiêu nói quang cảnh không phải cảnh vật bên ngoài vòng đu quay, mà là Tuế Hòa.
Cô càng lóa mắt hơn cảnh vật.
Tuế Hòa quay đầu nhìn hắn, mỉm cười "Cậu có điểm nào đáng để tớ thương hại sao?" Cừ Chiêu ngơ ngác.
Rốt cuộc đuôi cáo cũng muốn lộ ra rồi, phải không?
Nghĩ như vậy, nhưng lại nghe Tuế Hòa nói tiếp là "Thật ra, nhốt giới hạn của bản thân trong lồng, không phải ai khác mà là chính mình.
Chỉ khi cậu cảm thấy cậu đáng thương, cậu mới thật sự đáng thương, nếu không người khác nói cái gì cũng không đúng.
Cậu chỉ cần biết rằng, tớ đối tốt với cậu, không phải bởi vì bố thí, cũng không phải bởi vì đồng cảm." Nói tới đây, Tuế Hòa không nói nữa.
Trong lòng cô bổ sung, "Tớ chỉ vì chính bản thân tớ." Cừ Chiêu yên lặng nhìn cô, lẩm bẩm nói "Nhưng thế giới này không có bữa cơm trưa miễn phí." "Cừ Chiêu, thế giới này rất lớn." Tuế Hòa lại cười, xa xa ánh sáng màu cam xuyên qua tầng mây, sắc màu xuyên thấu cửa sổ, tất cả tập trung trên khóe miệng cô, "Không chắc chắn được chuyện gì cả." Chẳng hạn như hắn của kiếp trước trở thành tội phạm giết người, chẳng hạn như cô của hiện tại đến từ tương lai.
Bữa cơm trưa miễn phí có là gì?
Cừ Chiêu đột nhiên cảm thấy Tuế Hòa không đơn giản như trong tưởng tưởng của hắn.
Cô nhìn qua dịu dàng mềm mại, ngoan ngoãn nghe lời, người thưởng thức người yêu thích, nhưng trên thực tế lòng cô sáng như gương, chuyện đối đãi coi trọng ai đều kiên định hơn những người khác.
Dường như mọi thứ trở nên chơi thật vui.
Dưới lớp mặt nạ Cừ Chiêu nghiền ngẫm cười, trên lớp mặt nạ Cừ Chiêu lại cảm kích háo hức tới chấn động, hắn dùng sức gật đầu "Tôi hiểu rồi." Khoang xe của bọn họ đã lên đến điểm cao nhất, phong cảnh rất đẹp, đúng lúc hoàng hôn buông xuống.
Xa xa lộng lẫy xinh đẹp đưa tới trước tầm mắt.
"Cho nên." Tuế Hòa nắm tay Cừ Chiêu, trong nháy mắt đó bọn họ như xuyên qua thời không, Cừ Chiêu 13 tuổi, Tuế Hòa 26 tuổi.
"Cừ Chiêu, tớ tới giúp cậu, được không?" Tuế Hòa hỏi.
Tớ tới giúp cậu có được cuộc sống tốt đẹp hơn.
Mong cậu đừng biến thành tội phạm giết người.
Lời tác giả Đừng để ý quá nhiều vào vấn đề trọng sinh.
Nữ chính trọng sinh gặp được nam chính, một, không chạy trốn, hai, không lấy lòng, chỉ muốn thay đổi, có thể nói là đang chơi trò nuôi dưỡng nhân vật phản diện đi.
Trọng sinh chỉ vì nam nữ chính có cơ hội tiếp xúc...
câu trên có nói kiếp trước hai người chưa từng gặp nhau, mà nữ chính lại có tính cách thánh mẫụ Cái tính cách quỷ gì vậy?
Nữ chính khá dễ nói chuyện, nhưng không ngốc đâu nha các đồng chí, câu chuyện vừa mới bắt đầu, sau này còn xảy ra nhiều chuyện càng kỳ lạ, chuẩn bị tâm lý thật tốt.
Mặt khác, nếu Cừ Chiêu dễ bị thay đổi như vậy, thế thì cũng quá đơn giản rồi.
Đừng nên dễ dàng tin tưởng vào câu nói của tên biến thái.
Giúp đỡ trong miệng Tuế Hòa nói là cha cô sẽ giúp đỡ Cừ Chiêu đến khi tốt nghiệp cấp 3.
Còn nói không phải bố thí, còn nói không phải đồng cảm.
Cừ Chiêu cúi đầu, ghê tởm trong dạ dày trào lên, nhưng lúc ngẩng đầu, hốc mắt hắn rưng rưng nước mắt, hắn nói "Cảm ơn cậụ" Không nên ôm hy vọng xa


⬅ Trước Tiếp ➡