⬅ Trước Tiếp ➡

thức ưỡn hông, tăng tốc độ, thỏa sức trút bỏ dục vọng trong lòng bàn tay Ôn Thư.
Đây là lần đầu tiên Ôn Thư thực sự chạm vào của quý của đàn ông.
Nó vừa thô vừa dài, lớn cỡ bằng cánh tay em bé, thân vật nổi đầy gân xanh đáng sợ, đỉnh vật không ngừng rỉ ra dịch trong suốt vì hưng phấn.
Cô khẽ siết chặt tay, vuốt ve vài cái, Lục Tễ như bay lên mây, thoải mái đến mức nhíu chặt mày.
Dương vật dưới thân anh cũng theo đó mà nhảy múa, như thể một sinh vật sống có linh hồn.
Trong khoảnh khắc, phòng khách chỉ còn lại tiếng thở dốc đầy ám muội của họ.
Chiếc sofa vẫn không ngừng phát ra tiếng ồn, hòa cùng nhịp độ thúc đẩy của Lục Tễ dần tăng nhanh.
Môi trường mờ tối như một tấm màn che tự nhiên, che giấu sâu kín mọi lỗi lầm.
“Ôn Thư…Ôn Thư.” Lục Tễ đột nhiên gọi tên cô, xen lẫn giữa những tiếng thở hổn hển, giọng nói trầm khàn, đầy gợi dục.
Và rồi anh bắn ra.
Dòng tinh dịch đặc quánh, dồi dào đột ngột phun ra từ mã mắt.
Ôn Thư không kịp phòng bị, bị bắn đầy tay, một ít còn vương vãi lên chiếc váy ngủ của cô, làm ướt vài vệt sẫm màu trên nền vải màu hồng nhạt.
Dục vọng được giải tỏa, đầu óc mệt mỏi vì say rượu của Lục Tễ cuối cùng cũng ngừng hoạt động, anh cứ thế chìm vào giấc ngủ.
Trong bóng tối, chỉ còn lại tiếng thở nhẹ của Ôn Thư.
Lục Tễ vẫn đè lên người cô, ngay cả quần cũng chưa mặc lại.
Cô đẩy vai Lục Tễ, luồn ra khỏi khe hở giữa cơ thể anh và ghế sofa.
Tinh dịch dính đầy trong lòng bàn tay vương vãi thành những sợi tơ trắng trên đầu ngón tay.
Ôn Thư kéo một góc vạt áo Lục Tễ để lau sạch tay.
Vì đã “phục vụ” Lục Tễ quá lâu, dù vật kia đã rời đi nhưng lòng bàn tay cô vẫn còn để lại cảm giác tê dại do bị ma sát.
Phía dưới Ôn Thư đã ướt đẫm từ lâu, huyệt thịt bị kích thích khẽ co bóp, tiết ra chất lỏng, sâu bên trong dấy lên cảm giác ngứa ngáy vì chưa được thỏa mãn.
Ôn Thư quay đầu lại nhìn Lục Tễ đang say ngủ gục trên ghế sofa, những ngón tay như bị mê hoặc mà dò xuống dưới thân mình.
Huyệt thịt ướt át vì dâm dịch trơn tuột lạ thường, ngón tay chỉ khẽ cọ xát vài cái đã lọt vào nửa đốt, khoái cảm tê dại tức thì ập đến.
Ôn Thư dịch chuyển ngón tay, ấn lên âm vật đã sớm sung huyết mà ma sát.
Từng lớp khoái cảm nhanh chóng dâng trào, bên tai cô dường như lại nghe thấy tiếng rên rỉ trầm đục thoát ra từ miệng Lục Tễ khi anh xuất tinh.
Thật sảng khoái hơn bất cứ lần nào trước đây.
Ôn Thư khẽ nheo mắt, tay không ngừng tăng tốc tự xoa dịu bản thân.
Huyệt thịt nhanh chóng co giật và siết chặt, một luồng khoái cảm mãnh liệt dâng trào khắp cơ thể, Ôn Thư run rẩy đạt đến cao trào.
Không biết có phải vì Lục Tễ đang ở ngay bên cạnh hay không, dù anh đang ngủ say nhưng điều đó vẫn mang lại cho Ôn Thư sự kích thích tột độ.
Dục vọng của cơ thể cuối cùng cũng được thỏa mãn.
Ôn Thư chống ghế sofa đứng dậy, những ngón tay vừa lấy ra từ dưới thân còn ướt sũng.
Cô xoa xoa đầu ngón tay, kéo góc áo còn lại của Lục Tễ lau sạch.
Dù sao cũng là do anh gây ra, anh chịu trách nhiệm dọn dẹp hậu quả là điều hợp lý.
Sáng hôm sau, Lục Tễ tỉnh dậy vì lạnh.
Vốn dĩ


⬅ Trước Tiếp ➡