Chương 8
anh là người có thân nhiệt cao, việc bị lạnh đến mức phải thức giấc thật sự rất hiếm, huống hồ lúc này đang là giữa mùa hè oi ả.
Anh mơ màng mở mắt.
Ngoài trời đã sáng, những tia nắng sớm len lỏi qua khe rèm cửa chưa kéo kín.
Lục Tễ cảm thấy hơi mệt mỏi, rồi anh chợt nhận ra mình đã ngủ vùi cả đêm trong khe hẹp giữa ghế sofa và bàn trà.
Anh chống vào sofa ngồi dậy.
Khi nhích người, anh giật mình hoảng sợ phát hiện chiếc quần mình đang mặc đã tụt đến nửa đùi, còn vật cương cứng buổi sáng thì nằm chình ình giữa hai chân, không hề có chút che đậy nào.
Lục Tễ giật nảy mình, đứng phắt dậy, luống cuống kéo quần lên.
Điều đầu tiên anh làm là ngẩng đầu nhìn về phía phòng Ôn Thư.
May mắn thay, cửa phòng vẫn đóng chặt, có vẻ như chưa có ai ra ngoài.
Lục Tễ thở phào nhẹ nhõm, nhưng hơi thở còn chưa kịp thoát ra hết thì một đoạn ký ức vô cùng nóng bỏng chợt lóe lên trong đầu anh.
Một bàn tay trắng nõn, thon dài đang nắm lấy cây gậy thịt to lớn của anh, vuốt ve lên xuống nhịp nhàng.
Đoạn ký ức này quá đỗi hoang đường, khiến Lục Tễ ngay lập tức không thể phân biệt được rốt cuộc đây là sự thật, hay chỉ là một giấc mơ xuân tình quá đà khi ngủ.
Lục Tễ mất hết ý định ngủ tiếp.
Tranh thủ lúc chưa có ai dậy, anh cầm quần áo của mình và đi thẳng vào phòng tắm.
Khi cởi đồ, anh mới phát hiện hai bên vạt áo đều dính chút dịch lạ.
Một bên lờ mờ nhìn ra là tinh dịch của chính anh, còn bên kia thì không rõ là thứ gì.
Sau khi vội vã tắm rửa sạch sẽ và tiện tay vứt luôn quần áo vào máy giặt, bộ não đang quay cuồng của Lục Tễ cuối cùng cũng chắp nối được vài mảnh ký ức hữu ích.
“Anh có cần tôi giúp không?” Anh nhớ Ôn Thư đã từng nói với anh câu này.
Tuy nhiên, bản thân câu nói đó không thể nói lên điều gì.
Từ “giúp” có thể ám chỉ rất nhiều chuyện, và nó không đủ để khẳng định những gì anh vừa nhớ là thật hay chỉ là mơ.
Lục Tễ nghĩ vậy, nhưng vật nam tính phía dưới lại vô cùng thành thật mà cương cứng lên.
Sống trong nhà của bạn thân mà lại tơ tưởng đến bạn gái của đối phương, cảm giác xấu hổ về đạo đức không ngừng ập đến.
Thế nhưng, trong đầu anh không ngừng hiện lên khuôn mặt của Ôn Thư, khiến vật nam tính phía dưới ngày càng cương cứng, thậm chí bắt đầu đau nhức từng hồi.
Bất đắc dĩ, Lục Tễ đành phải tự mình vuốt ve, cầu mong có thể giải quyết xong xuôi trước khi Ôn Thư và Giang Nhất Hoài thức dậy.
Thế nhưng, mọi chuyện lại không như ý muốn.
Anh càng muốn nhanh chóng xuất ra, thứ đó lại càng không nghe lời, bất kể anh dày vò thế nào cũng không chịu xuất tinh, ngược lại càng ngày càng cương cứng hơn.
Không biết đã trôi qua bao lâu, bên ngoài cửa vọng vào tiếng đóng mở cửa phòng.
Lục Tễ lập tức căng thẳng tột độ.
Anh nín thở, lắng nghe tiếng bước chân qua lại ở cửa, rồi ngay sau đó, cửa phòng tắm bị gõ hai tiếng.
“Lục Tễ?
Anh ở trong đó hả?” Là giọng của Ôn Thư.
Sự nhận thức này khiến Lục Tễ vô cùng phấn khích.
Tấm kính mờ bán trong suốt của phòng tắm lờ mờ phản chiếu bóng dáng của Ôn Thư.
Lục Tễ chăm chú nhìn vào bóng hình đó, bàn tay không tự chủ mà tăng nhanh động tác.
“Là tôi đây…” Lục Tễ