Chương 9
khàn giọng đáp.
“Anh còn lâu nữa không?” Ôn Thư lại hỏi thêm một câụ Giọng nói mềm mại của người phụ nữ vọng qua cánh cửa vào phòng tắm.
Có lẽ vì sợ làm Giang Nhất Hoài thức giấc cho nên giọng Ôn Thư có chút trầm thấp, khiến Lục Tễ không kìm được mà ảo tưởng đến những lời thì thầm bên tai của những đôi tình nhân.
“Sắp xong rồi.” Lục Tễ khẽ đáp, bàn tay to lớn ôm lấy vật nam tính đang cương cứng, mạnh mẽ vuốt ve.
“Được rồi.” Ôn Thư trả lời nhưng không rời đi mà vẫn đứng ngoài cửa.
Lục Tễ nhìn rõ bóng cô đổ dài qua khe cửa.
Lục Tễ không thể kìm lòng mà cứ nhìn chằm chằm vào bóng của Ôn Thư, trong đầu anh không ngừng tưởng tượng bàn tay cô đang vuốt ve vật nam tính của mình, vuốt lên vuốt xuống rồi cuối cùng phóng ra dòng tinh dịch đặc sệt lên người cô, thậm chí bắn cả lên má cô...
“Ôn Thư…” Lục Tễ nghĩ vậy, rồi bất giác gọi tên cô.
Cùng lúc đó, một dòng dịch trắng đặc quánh phun mạnh từ đầu “cậu nhỏ”, bắn xuống nền gạch phòng tắm và nhanh chóng bị nước từ vòi sen xả trôi.
“Anh vừa gọi tên tôi à?” Giọng Ôn Thư lại vọng vào từ bên ngoài.
Tim Lục Tễ vẫn đang đập loạn xạ trong cơn dục vọng.
Anh cố nén tiếng thở hổn hển, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
May mắn là Ôn Thư không truy hỏi thêm, có lẽ cô nghĩ mình đã nghe nhầm.
Lục Tễ vội vã tắm qua loa rồi nhanh chóng bước ra.
Ôn Thư vẫn đứng đợi ở cửa, trên người mặc chiếc váy ngủ, tóc xõa dài.
Lục Tễ vừa làm chuyện đó xong, trong lòng cảm thấy vô cùng chột dạ.
Anh đến một cái liếc nhìn Ôn Thư cũng không dám, vội vàng lách người ra khỏi phòng tắm.
Anh vừa định quay bước đi thì Ôn Thư bất ngờ níu lại.
Những ngón tay mang hơi ấm của cô chạm vào cánh tay anh, và cùng lúc đó, những mảnh ký ức mơ hồ nào đó cũng theo đó mà hiện rõ ràng hơn.
“Anh…” Đột nhiên Ôn Thư lên tiếng.
Ngay lúc ấy, Lục Tễ cảm giác tim mình đập loạn xạ đến tận cổ họng, nhưng anh vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
“Gì vậy?” Ôn Thư đưa tay chỉ vào cổ áo anh “Hình như anh mặc ngược áo rồi.” Lục Tễ gần như hoảng loạn chạy về phòng khách.
Tiếng sột soạt từ phòng tắm vọng ra, nhưng Lục Tễ lại cảm thấy hơi ấm từ những ngón tay của Ôn Thư dường như vẫn còn vương lại trên cánh tay của mình.
Ôn Thư cúi mắt nhìn vệt dịch trắng còn sót lại ở góc gạch nền chưa được xả sạch.
Cô vừa nghe rất rõ ràng.
Lục Tễ đã tự sướng trong phòng tắm, còn gọi tên cô.
Mọi chuyện thuận lợi hơn cô tưởng, thậm chí cô còn chưa cần quyến rũ nhiều mà Lục Tễ đã cắn câu rồi.
Hôm nay Ôn Thư có tiết học sớm, cô vội vàng vệ sinh cá nhân rồi trang điểm nhẹ nhàng, chuẩn bị ra ngoài.
Lục Tễ vẫn ngồi trên ghế sofa, ánh mắt lén lút liếc nhìn cô.
“Anh không đi học à?” Ôn Thư khách sáo hỏi.
Lục Tễ lại giật mình như bị dọa, trợn tròn mắt nhìn sang “Tôi… tôi sáng nay không có tiết.” Ôn Thư hiểu ý mỉm cười, cúi người xuống tủ giày lấy giày.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài ôm sát màu đen xẻ tà, áo là màu xanh Klein, mái tóc dài hơi xoăn buông xõa tự nhiên.
Khi cô cúi người, đường xẻ bên hông váy hé mở, để lộ đôi chân dài thon trắng nõn ẩn hiện.
Ánh mắt Lục Tễ vừa chạm vào là