Chương 10
trắng nõn và vòng eo thon gọn kia ra khỏi đầụ Chết tiệt Tuổi trẻ khí huyết phương cương, lại vừa mới tối qua "hành sự" với hình ảnh của thrill, giờ lại nhìn thấy body cực phẩm của crush ngay trước mặt.
Tiêu Hách suýt chút nữa thì chào cờ ngay tại chỗ.
Xấu hổ quá đi mất Cậu phải lẩm nhẩm lại mớ lý thuyết kinh tế vĩ mô khô khan, thậm chí niệm cả Thanh Tâm Chú mới ép được ngọn lửa tà dục đang nhen nhóm trong lòng xuống.
Cánh cửa mở ra.
Lục Thanh Yến bước ra ngoài, đã ăn mặc chỉnh tề với áo phông và quần ieans, trông trẻ ra cả chục tuổi.
Anh không trách mắng chuyện vừa rồi, chỉ điềm đạm hỏi "Nếu anh nhớ không nhầm, cậu là sinh viên trường đại học T nhỉ?" Tiêu Hách gật đầu như gà mổ thóc, lí nhí "Vâng ạ." Mắt cậu vẫn không dám nhìn thẳng vào anh, sợ lại thất lễ.
"Thế hôm nay đi về trường với anh.
Cậu có quen ai bên Hội Sinh Viên không?" "Có ạ, trước em từng ở trong Ban Chấp Hành Hội Sinh Viên mà." Tiêu Hách đáp, dần lấy lại bình tĩnh.
Lục Thanh Yến nhìn cậu, ánh mắt có chút đánh giá "Vậy được, cậu sắp xếp đi.
Hai mươi phút nữa chúng ta xuất phát cùng thư ký Trương." "Vâng " Tiêu Hách rặn ra một chữ, nhìn theo bóng lưng Lục Thanh Yến đi xa dần mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Tự nhiên gặp Lục Thanh Yến xong, cậu cảm thấy mình "hứng tình" hơn hẳn.
Vốn dĩ Tiêu Hách rất tự hào về khả năng kiềm chế của mình, nhưng đứng trước người đàn ông này, cậu chỉ muốn chửi bản thân là đồ cầm thú.
Dự án quảng cáo lần này nhắm vào đối tượng sinh viên, và đại học T – ngôi trường top đầu nằm ngay trung tâm thành phố biển phồn hoa – là mục tiêu quan trọng nhất.
Sắp tới trường tổ chức đại hội thể thao, Lục Thanh Yến đã nhờ thầy cô cũ liên hệ, nhưng có người quen dẫn đường vẫn tốt hơn.
Chiếc xe sang trọng dừng trước cổng trường.
Lục Thanh Yến xuống xe, trình thẻ ra vào.
Bác bảo vệ già vừa nhìn thấy thẻ, lại nhìn thấy Tiêu Hách ngồi ghế phụ liền cười tươi rói, vẫy tay cho qua ngay lập tức.
Trong khi đó, chiếc điện thoại của Tiêu Hách đang rung lên bần bật.
"Trưởng Ban Đối Ngoại bây giờ là ai?" Một tin nhắn ngắn gọn từ "Chàng thơ đã lâu chưa xuất hiện" gửi vào nhóm chat chung của Hội Sinh Viên đã làm bùng nổ cả cái động này.
"Yến Vĩ Yến Vĩ Yến Vĩ ạ Anh ơi, anh hỏi chi zạ?" "Ụ má lun Đây là cựu super hot boy trường T sao?
Em có tài đức gì mà chờ được người anh xuất hiện " "Anh ơi anh ơi, một ngày không gặp tựa ba thu, anh biết em nhớ anh nhường nào không?" Bầu không khí trong Hội Sinh Viên đại học T cực kỳ vui vẻ, không hề quan liêu cứng nhắc.
Thời Tiêu Hách còn làm Chủ tịch, cậu tuy nghiêm túc trong công việc nhưng lại rất bảo vệ đàn em, chưa bao giờ chèn ép ai.
Vì thế, sự xuất hiện trở lại của cậu khiến đám nhóc hưng phấn tột độ.
"Anh tìm em có chuyện gì đó?" Yến Vĩ – Trưởng ban đối ngoại đương nhiệm – trồi lên, tò mò hỏi.
"Hôm nay có lịch trao đổi với nhà tài trợ không?" "Không nhiều lắm, mấy hôm trước em chốt gần hết rồi, nay còn ba người thôi." "Cậu đẩy Lục Thanh Yến lên, xếp lịch trao đổi đầu tiên." Lúc còn tại vị, Tiêu Hách nổi tiếng công tư phân minh, hiếm khi dùng quyền lực cá nhân để yêu cầu điều gì.
Lần này cậu đích thân mở miệng "đi cửa saú khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên.
"Rõ Em sắp xếp