Chương 11
ngay đây " Tiêu Hách gửi một cái meme xoa đầu chó vào nhóm rồi tắt máy.
Cậu lén quay sang nhìn Lục Thanh Yến.
Anh đang chăm chú sửa lại slide PPT trên laptop, góc nghiêng thần thánh với sống mũi cao và hàng mi dài rợp bóng.
Người ta nói đàn ông quyến rũ nhất là lúc tập trung làm việc, quả không sai.
Tiêu Hách nhìn đường xương hàm sắc sảo kia mà tim đập rộn ràng.
Toang thật rồi, cậu thế mà lại dám tơ tưởng sếp mình, lại còn muốn đè người ta ra ngay trên xe nữa chứ.
Đến phòng họp của Ban Đối Ngoại, Tiêu Hách dẫn Lục Thanh Yến đi vào như đi chợ.
Vì cậu đã nhắn trước nên mọi người đều có mặt đầy đủ, ngồi ngay ngắn chờ đợi.
Cánh cửa mở ra, nhưng người bước vào đầu tiên không phải vị nhà tài trợ quyền lực, mà là cựu chủ tịch thân yêu của bọn họ.
"Á á á Anh Hách " Cả hội nhao nhao lên như vỡ chợ.
Yến Vĩ là người đầu tiên lao tới.
Cậu chàng chẳng còn chút dáng vẻ trưởng ban nào, thẹn thùng uốn éo như thiếu nữ rồi nhào vào lòng Tiêu Hách.
Tiêu Hách cao một mét chín sáu, Yến Vĩ một mét tám, hai người đứng cạnh nhau tạo thành cái khung cảnh "cặp đôi đũa lệch" khiến mọi người cười lăn lộn.
Tiêu Hách vẫn giữ cái uy của đàn anh, lạnh lùng đẩy cái đầu đang dụi vào ngực mình ra, vẻ mặt đầy ghét bỏ "Tránh ra, đừng làm vướng đường." Cậu nghiêng người, nhường chỗ cho Lục Thanh Yến bước vào.
Lục Thanh Yến dường như không để ý đến màn chào hỏi ồn ào này, chỉ gật đầu chào xã giao rồi đi thẳng vào vấn đề.
Tiêu Hách ngồi xuống cạnh anh, im lặng đóng vai một thực tập sinh ngoan ngoãn.
Trong phòng hơi nóng, mùi hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng từ người bên cạnh cứ xộc vào mũi Tiêu Hách, khiến cậu phải lén hít sâu vài hơi để trấn tĩnh.
Buổi đàm phán diễn ra suôn sẻ nhờ sự "bảo kê" ngầm của Tiêu Hách.
Dù điều kiện Yến Vĩ đưa ra không quá cao, nhưng Lục Thanh Yến vẫn chốt hợp đồng rất nhanh gọn.
Xong việc, Lục Thanh Yến quay sang Tiêu Hách, mỉm cười nhẹ nhõm.
Nụ cười hiếm hoi ấy khiến trái tim Tiêu Hách đập muốn hỏng lồng ngực.
Đột nhiên cậu thấy cái thằng Yến Vĩ lải nhải kia cũng thuận mắt hơn nhiềụ "À đúng rồi anh ơi," Yến Vĩ chợt nhớ ra, "Thầy bảo gọi các anh khóa trên về chuẩn bị chọn đề tài luận văn tốt nghiệp đấy." Mặt Tiêu Hách lập tức nhăn như khỉ ăn ớt.
Nếu trên đời này có thứ gì khiến cậu muốn đập đầu vào tường thì đó chính là luận văn.
Bảo cậu đi đánh bóng, đi khảo sát thực tế thì được, chứ bắt ngồi gõ hàng chục trang giấy toàn chữ là chữ thì đúng là cực hình.
Cậu quay sang nhìn Lục Thanh Yến với ánh mắt cún con đáng thương.
Lục Thanh Yến hiểu ý, gật đầu "Không sao, cậu cứ đi lo việc trường đi." Xong xuôi thủ tục thì đã là trưa.
Cả hội kéo nhau đi ăn lẩu cay ở canteen trường.
Ăn xong, Lục Thanh Yến định về công ty, nhưng đi ngang qua siêu thị trường học thì dừng lại mua nước cho tài xế.
Siêu thị giờ tan tầm đông nghịt sinh viên.
Lục Thanh Yến quay lại, thấy Tiêu Hách đang đứng ngẩn ngơ trước kệ đồ ăn vặt.
Chàng trai cao lớn nổi bật giữa đám đông, đang nhìn chằm chằm vào một gói bỏng ngô màu hồng phấn.
Lục Thanh Yến bước tới, giọng nói lành lạnh vang lên "Ăn không?" Tiêu Hách giật mình, quay lại thấy anh đang đứng ngay cạnh, ngón tay thon dài chỉ vào gói bỏng dâu tây.
Phía sau, Yến Vĩ và đám đàn em đang lén