Chương 3
quầng tố cáo một đêm không ngủ.
"Tối qua làm gì mà nay díp hết cả mắt lại vậy?" Một đồng nghiệp đi ngang qua trêu chọc.
Tiểu Miểu gục xuống quầy, thì thầm đầy vẻ bí hiểm và phấn khích "Xem livestream, đọc tiểu thuyết, không dừng nổi mà...
tí thì cạn kiệt..." "Livestream gì?
Tiểu thuyết gì mà ghê thế?" Tiểu Miểu ngó nghiêng xung quanh rồi kéo cô bạn lại gần, hạ giọng như đang chia sẻ một bí mật quốc gia "Này bảo, hôm qua tôi xem cái livestream của một streamer nam...
nhưng mà...
người chủ phòng có âm hộ ấy " "Ảo vậy sao?
Gửi link đây mau " Cô bạn đồng nghiệp mắt sáng rực.
"OK, tí gửi cho.
Tác giả fanfic kia viết siêu mlem luôn...
Hôm qua tôi đọc đến đoạn cậu công đến tận công ty thụ, cầm hoa hồng và bỏng dâu tây, định chơi văn phòng play..." +1 Hai cô gái đang rúc rích cười đùa đầy đen tối thì một giọng nói vang lên, trong trẻo và ấm áp như ánh mặt trời, cắt ngang cuộc hội thoại đầy "màu sắc" "Chào chị đẹp, chị giúp em liên hệ với văn phòng chủ tịch được không ạ?" Tiểu Miểu giật mình ngẩng đầu lên, và ngay lập tức, cô như bị sét đánh.
Đứng trước mặt cô là một chàng trai trẻ cao lớn, chắn hết cả nguồn sáng từ cửa chính.
Cậu mặc áo phông đơn giản, quần ieans, khoác balo một bên vai, toát lên vẻ đẹp trai rạng ngời của tuổi thanh xuân phơi phới.
Nụ cười của cậu tươi tắn đến mức khiến người ta lóa mắt.
"Xin lỗi làm chị giật mình ạ.
Chị liên hệ với chủ tịch giúp em với ạ." Cậu trai lặp lại, nụ cười vẫn treo trên môi.
Miếng bánh mì trên tay Tiểu Miểu rơi bộp xuống bàn.
Cô luống cuống cầm điện thoại, mặt đỏ bừng, lắp bắp "Xin hỏi...
anh có hẹn trước không?" "Không, chị cứ nói với thư ký Trương em là Tiêu Hách, chú ấy biết em đấy." Cái tên Tiêu Hách này nghe quen quen, nhưng nhan sắc trước mặt làm cô mụ mị đầu óc.
Sau khi xác nhận với thư ký Trương, cô vội vàng báo lại "Thư ký Trương mời cậu lên tầng chín ạ..." "Cảm ơn chị đẹp nhé." Tiêu Hách nháy mắt tinh nghịch.
Ánh mắt cậu dừng lại ở hộp bánh quy nhỏ trên quầy lễ tân "Em xin một cái được không?" "Được Lấy bao nhiêu cũng được " Tiểu Miểu hào phóng đẩy cả hộp về phía cậu, lý trí đã bay biến sạch trơn trước vẻ đẹp trai này.
Tiêu Hách cầm lấy một chiếc bánh, vui vẻ rời đi, bóng lưng cao lớn khuất dần sau thang máy, để lại Tiểu Miểu đang gào thét trong im lặng vì sung sướng.
...
Tiêu Hách bước vào văn phòng theo chỉ dẫn.
Căn phòng sang trọng với cửa kính sát đất nhìn ra toàn cảnh thành phố sầm uất.
Cậu ngồi xuống sofa, lôi điện thoại ra nhắn tin nhưng chẳng thấy ai trả lời.
Đột nhiên, tiếng nói chuyện vang lên từ bên ngoài, rồi cửa mở.
"Tiểu Lục, sau này con trai chú phải nhờ cháu để ý đấy." Giọng nói quen thuộc của bố cậu, chủ tịch Tiêu Kiến Quốc, vang lên.
Một giọng nói khác, lạnh lùng như tiếng suối chảy qua đá, vang lên đáp lại "Chủ tịch Tiêu khách sáo quá, đó là việc cháu nên làm mà." Tiêu Hách khựng lại.
Giọng nói này...
sao mà quen tai đến thế?
Nó trầm thấp, lạnh nhạt nhưng lại có một âm sắc gì đó rất gợi tình, giống hệt như...
Hai người đàn ông bước vào.
Bố cậu đang khoác vai một người đàn ông trẻ tuổi hơn.
Thấy con trai, ông Tiêu vui vẻ giới thiệu "Tiểu Hách đến rồi.
Nào, chào anh Lục của con đi." +1 Tiêu Hách đứng dậy, vươn tay ra "Chào anh Lục, em là Tiêu Hách." Người đối diện nắm lấy tay cậụ