Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

Bàn tay anh ta thon dài, lạnh lẽo như ngọc thạch, nhưng sự tiếp xúc ấy lại khiến Tiêu Hách rùng mình một cái.
"Chào cậụ Lục Thanh Yến." Khoảnh khắc Lục Thanh Yến quay người sang nói chuyện với bố cậu, Tiêu Hách mới có cơ hội quan sát kỹ người đàn ông này.
Và rồi, cậu chết lặng.
Lục Thanh Yến, ba mươi hai tuổi, mang một vẻ đẹp trưởng thành, cấm dục đến nghẹt thở.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng được cắt may tinh tế, ôm sát lấy cơ thể.
Từ góc nhìn nghiêng, Tiêu Hách có thể thấy rõ đường cong của cơ ngực săn chắc ẩn hiện dưới lớp vải mỏng.
Nhưng điều khiến Tiêu Hách không thể rời mắt, chính là vòng eo và bờ mông của anh.
Chiếc thắt lưng da thắt chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn đến mức đàn bà cũng phải ghen tị.
Bên dưới, chiếc quần tây đen ôm trọn lấy bờ mông căng tròn, vểnh cao một cách tự nhiên.
Đôi chân dài miên man, thẳng tắp.
Dáng người này...
đường cong này...
cái mông này...
Nó giống hệt thrill.
Giống đến từng milimet.
Tiêu Hách cảm thấy cổ họng mình khô khốc, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Cậu nhìn chằm chằm vào thắt lưng của Lục Thanh Yến, tưởng tượng cảnh mình giật phăng nó ra, lột trần bờ mông kia ngay tại bàn làm việc này.
Ánh mắt cậu trở nên tối sầm, đầy dục vọng trần trụi.
Lục Thanh Yến quay lại, bắt gặp ánh mắt nóng rực của cậu nhóc thực tập sinh.
Anh khẽ nhíu mày nhưng không nói gì, chỉ lạnh lùng đẩy một tập tài liệu về phía cậu "Đây là số liệu thống kê, cậu xem trước đi, có gì không hiểu anh giảng cho." Tiêu Hách nhận lấy tài liệu, cố tình để đầu ngón tay mình lướt qua mu bàn tay anh.
Làn da mịn màng, mát lạnh ấy khiến cậu tê dại.
Cậu liếm môi, thầm nghĩ Anh trai này...
nhìn ngon quá.
Nếu đè xuống dưới thân mà chịch thì không biết sẽ rên rỉ thế nào.
Kỳ thực tập này, xem ra sẽ thú vị lắm đây.
====================================================================== Lục Thanh Yến quả thực lạnh lùng hơn Tiêu Hách tưởng tượng.
Anh ngồi làm việc với vẻ tập trung cao độ, gương mặt nghiêng nghiêng đẹp như tạc tượng, toát lên vẻ xa cách ngàn dặm.
Nhưng càng lạnh lùng, Tiêu Hách lại càng cảm thấy ngứa ngáy trong lòng.
Cậu muốn phá vỡ lớp băng đó, muốn nhìn thấy vẻ mặt của anh khi bị dục vọng nhấn chìm.
Tiêu Hách tuy nhìn có vẻ chơi bời nhưng năng lực không tồi.
Cậu nhanh chóng tìm ra lỗi sai trong báo cáo, nhưng thay vì chỉ ra ngay, cậu lại giả vờ ngây ngô, cầm tài liệu đến bên cạnh Lục Thanh Yến để hỏi bài.
"Anh Lục, chỗ này em không hiểu lắm..." Cậu ghé sát vào người anh, hít hà mùi hương cơ thể thoang thoảng của đối phương.
Một mùi hương sạch sẽ, mát lạnh như mùi gỗ tuyết tùng pha lẫn chút gì đó ngọt ngào rất khó nắm bắt.
Lục Thanh Yến kiên nhẫn giảng giải, hơi thở của anh phả nhẹ vào tai Tiêu Hách khiến cậu rạo rực.
Nhưng sự nghiêm túc quá mức của anh khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt.
Tiêu Hách, với bản tính của một kẻ đi săn, biết rằng không thể vội vàng.
Cậu cần rút lui để tiến xa hơn.
Cậu kiếm cớ đi tìm thư ký Trương tham quan công ty, tạm thời giải thoát mình khỏi sự cám dỗ chết người mang tên Lục Thanh Yến.
+1 Sau một vòng thu hoạch bánh kẹo từ các chị gái, cô dì trong công ty nhờ vẻ ngoài đẹp trai và cái miệng ngọt xớt, Tiêu Hách trở lại văn phòng với một túi đồ ăn vặt đầy ắp.
+1 Lúc cậu bước vào, Lục Thanh Yến đang day huyệt Thái Dương đầy mệt mỏi.
Trên bàn làm việc bừa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡