⬅ Trước Tiếp ➡
“Alo, Đàm Chá?”
Anh ấy đang mở loa ngoài!
Nghe thấy giọng nói của chị gái, Ninh Ngôn vội vàng che miệng lại, thân thể căng thẳng, sợ hãi không dám động đậy.
Tiểu huyệt đột nhiên bóp chặt, Đàm Chá bị kẹp chặt sướиɠ đến tê người, eo rung nhấp mạnh hai cái, áp sát thụ tinh tâm hoa
“Ư ư…”
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ tưới lên hoa tâm vừa nóng vừa cương, Ninh Ngôn gần như cắn xước môi dưới, mới không để tiếng rêи ɾỉ kɧoáı ©ảʍ trào dâng phát ra tiếng.
“Là tôi.”
Giọng nói khàn khàn không thể che giấu được. Đi qua sóng điện thoại truyền đi, dường như phủ một tầng hơi nước, mệt mỏi vô cùng.
“Anh đang ở cùng với Ninh Ngôn? Bây giờ đang ở đâu?”
Ninh Man nhận thấy rằng giọng nói này không có vẻ lạnh lùng như trong buổi xem mắt. Cô chỉ coi đó là biểu hiện thân mật giữa hai người khi nói chuyện qua điện thoại, “Em gái em không nghe lời bỏ nhà đi, làm phiền anh rồi.”
“Không sao đâu. Thư viện cách Gia Đại rất gần, chúng tôi đang ở trong ký túc xá, em ấy đang ăn tối, rất ngoan.”
Có bé nhỏ dưới thân vừa cao trào chưa dứt. Thân thể biến màu hồng vừa thơm vừa mềm, Đàm Chá thật sự rất muốn ăn một phát nuốt cô vào bụng.
Dươиɠ ѵậŧ trong tiểu huyệt lần nữa cương cứng, Ninh Ngôn kinh hãi trừng mắt nhìn Đàm Chá, đôi mắt ươn ướt trông thật đáng thương, nhìn anh lắc đầu xin tha.
Nghe nói là ở ký túc xá, Ninh Man ở đầu bên kia điện thoại không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi. Cô nghĩ có lẽ mình suy nghĩ nhiều rồi, Đàm Chá làm sao có thể có chuyện gì với Ninh Ngôn chứ? Chẳng qua là tình cờ bắt gặp, xem trên quan hệ của cô mà chăm sóc một chút.
Nghĩ đến Đàm Chá là đang suy nghĩ thay cô, Ninh Man không khỏi cao hứng nói: “Em có thể nói vài câu với em ấy không? Gọi điện cho em ấy nhưng không nghe máy.”
“Được.”
Chậm rãi đυ. vào cô bé nhỏ dưới thân, Đàm Chá đưa điện thoại lại gần Ninh Ngôn.
Quả nhiên tiểu huyệt lại cắn chặt anh ta sướиɠ như tiên. Đàm Chá chỉ có thể véo vào vυ" cô để khiến cô đau, nhắc cô thả lỏng.
“Chị.” Ninh Ngôn bất đắc dĩ mở miệng.
Ninh Man chửi tới tấp, “Ninh ngôn chị nói em biết, em nên yên thân ngoan ngoãn một chút, nghe lời Đàm chá, đừng gây thêm phiền phức cho anh ta! Không có ai suốt ngày chiều em với vẻ ngu ngơ đó đâu!”
“Ừm…”
Vốn dĩ không nghe lọt tai. Ninh Ngôn chỉ biết dươиɠ ѵậŧ của Đàm Chá đang lạm loạn bên trong tiểu huyệt của cô, tốc độ rất chậm, tiếng nước nhẹ không nghe thấy, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng biên độ chuyển động cắm đút của anh, chiếc qυყ đầυ tròn trịa và gân xanh nổi lên, thịt mềm bị đυ. tới vừa sướиɠ vừa ngứa ngáy. Cô lại sắp tiết ra nữa rồi.
“Ninh Ngôn? Em ăn gi vậy?”
“Em, em đang ăn xúc xích!”
Trả lời một cách bối rối, ngay khi vừa nói xong, liền bị Đàm Chá đυ. mạnh một phát.
Người đàn ông trên người đang nhướng mày thú vị nhìn cô. Cố ý lấy chiếc dươиɠ ѵậŧ to rút ra, tiểu huyệt không được ăn gậy thịt đói tới ứa nước ra, gậy cương cứng mới chịu từ từ chậm rãi cọ sát cửa huyệt rồi cắm vào trong.
Nó đắp đầy bên trong tiểu huyệt cô, môi thịt đỏ mọng, bụng dưới hơi nhô lên.
Tuy nhiên dám ví von chiếc gậy thịt cướng cứng của anh như chiếc xúc xích nhỏ, Đàm Chá thật muốn đυ. chết cô.
“Xúc xích?”
Ninh Man nghi hoặc. Thứ này không phù hợp với thân phận của Đàm Chá, nhưng bên ngoài kia đang mưa to, sấm chớp ầm ầm, không ăn mì gói thì còn có thể ăn gì nữa?
“Tóm lại em phải ngoan, nếu không sau khi trở về chị nhất định sẽ đánh em một trận no đòn.”
“Hu hu hu. Hu hu….”
Ninh Ngôn khóc rất tủi thân.
Đàm Chá đã trừng phạt cô bằng cách trêu chọc tiểu huyệt cô. Gậy thịt đỏ sẫm đút mạnh vào bên trong tiểu huyệt, cùng với tiểu huyệt đang co rút bởi cao trào mà nhấp thật mạnh bạo, nếu không phải tiếng khóc cô đủ lớn, những cái vỗ phập phập và tiếng dập nước của bên trong huyệt sớm đã bị phát hiện.
“Khóc khóc khóc chỉ biết khóc!” Ninh Man tức tới nghiến răng, cô chưa từng qua đêm với Đàm Chá, tuy nhiên lại để Ninh Ngôn được hời. “Tại sao chị lại có cô em vô dụng như em chứ? Chị còn chưa đánh em mà đã giống như đang ăn hϊếp em rồi! Em định méc lẻo với ai?”
“Em xin lỗi, em xin lỗi, hu hu hu hu…xin lỗi…”
Rõ ràng là đang nói chuyện điện thoại với chị gái, nhưng lại bị anh rể tương lai đυ. tới cao trào.
⬅ Trước Tiếp ➡