⬅ Trước Tiếp ➡
Đàm Chá đột nhiên dừng lại, qυყ đầυ đang chạm vào hoa tâm, đang được chiếc thịt mềm mυ"ŧ nút, anh hít sâu một hơi, cầm lấy điện thoại hỏi: “Còn có chuyện gì không?”
“A, không có. Em gái em từ nhỏ đã là một đứa mít ướt, thật ngại quá để anh xem trò cười rồi.”
“Tôi là một giáo viên và tôi rất giỏi trong việc an ủi học sinh. Đừng lo lắng, ngủ một giấc là ổn cả, ngày mai tôi sẽ đưa em ấy đến trường.”
Ninh Man vội trả lời phụ theo: “Đúng vậy, tính trẻ con, ngủ một giấc là ổn.”
Điện thoại cúp máy.
“Anh đi ra!”
Cao trào tới nổi gần như đuối sức, Ninh Ngôn nói chuyện nhẹ nhàng quyến rũ, dùng hai tay nhỏ nhắn không chút sức đẩy bụng dưới của Đàm Chá.
Trơn tru. Tất cả đều là dâʍ ɖị©ɧ bắn ra từ tiểu huyệt cô, còn trộn lẫn với tϊиɧ ɖϊ©h͙ mà anh ta bắn cho cô.
“Hừ, em vừa rồi không phải hứa với chị gái em, nghe lời tôi, không làm tôi tức giận sao?”
Đàm chá nắn bóp núʍ ѵú đỏ hỏn của cô, cô bé nhỏ nhắn hét thất thanh, cơ thể ưỡn lên thật bắt mắt và ngon lành. Hai tay anh sờ soạng vυ" cô, thân dưới không ngừng cắm đút, “Hơn nữa, xúc xích còn chưa ăn hết thì đã muốn ngủ sao? Nhìn đi, tiểu huyệt của em nó đang ăn ngon lành biết mấy?”
“Em không có ăn xúc xích...”
Ninh Ngôn cứ thế ư ư a a mà rêи ɾỉ, đầu óc mê muội, sướиɠ như không thể chịu được, “Ăn không vào gậy thịt nữa, không ăn nữa, không ăn nó nữa......”
“Vậy em muốn ăn gì? Sữa bò?”
Vuốt ve cái bụng nhỏ của cô, Đàm Chá tràn đầy hứng thú: “Ngoan, anh sẽ đút cho em ăn.”
...
Ga giường một mớ hỗn độn. Dâʍ ɖị©ɧ và tϊиɧ ɖϊ©h͙ từ miệng huyệt sưng đỏ của cô chảy ra, làm sao khép chân lại cũng không chặn lại được.
“Đi tắm.” Ninh Ngôn không còn chút sức lực nào, “Em muốn đi tắm.”
“Bế em đi?”
Đàm Chá ngồi trên giường, vuốt ve mái tóc mềm mại của cô. Ninh Ngôn nhận thấy rằng lưỡi thịt dưới háng anh vẫn thẳng đứng.
“Không.” Nghĩ đến chuyệnn hoan ái trong phòng tắm, chân liền mềm nhũn. Cô không muốn vào trong làm lần nữa, “Em, em như vậy là ổn. Chỉ cần anh lau cho em là được.”
Woo, anh chàng tồi tệ này.
Người nhìn trông có vẻ lạnh lùng và cấm dục, tại sao trên giường lại mạnh bạo như vậy? Anh ấy rốt cuộc dồn nén bao lâu cơ chứ?
Tuy nhiên đυ. cô ngay cả khi nói chuyện điện thoại với chị cô ...
Chị gái chắc hẳn chưa bao giờ tưởng tượng được rằng người đàn ông mà cô ta thích lấy lòng lại thực sự làm chuyện thân mật nhất với cô em gái mà cô ta khinh thường ở đầu dây bên kia.
“Ngôn Ngôn, em đang nghĩ gì vậy?”
Sau khi lau xong người cho cô, anh lại đi tắm từ phòng tắm đi ra. Đàm Chá phát hiện Ninh Ngôn vẫn chưa ngủ.
Điều này không nên. Anh đã thấy vẻ quyến rũ cuốn hút người của cô khi cô cao trào, và anh cũng đã nhìn thấy quá nhiều dáng vẻ khuôn mặt buồn ngủ và mệt mỏi của cô nằm trong vòng tay anh thì thầm.
Tuy rằng cô gái nhỏ của anh lúc này mới mười tám tuổi, là cái tuổi thanh xuân đầy sức sống hoạt bát, nhưng thật ra anh cũng làm rất mạnh bạo đó chứ.
“Tại sao anh kêu em là Ngôn Ngôn?”
Ninh Ngôn trong lòng chua xót, cô cố gắng lấy tinh thần hỏi: “Sao anh biết biệt danh của em? Chị hay mẹ nói cho anh biết?”
Chỉ có người bà ngoại yêu thương cô từ nhỏ mới yêu thương gọi cô Ngôn Ngôn.
Tại sao anh ta lại kêu quen miệng như thế, lại dịu dàng thế kia? Cô sẽ không rời bỏ được đó.
“Không thích?”
Đàm chá nằm vào trong chăn ôm cô gái nhỏ vào lòng, “Ngôn Ngôn, em nên ngủ đi. Nếu không, ngày mai em dậy không nổi sẽ đi muộn đó.”
Woo, tại sao lại nói điều hiển nhiên như vậy.
Giống như……
Ninh Ngôn từ từ nhắm mắt lại.
Cứ như thể ... như thể anh đã sống với cô rất lâu, rất lâu, lúc trước kia bây giờ và về sau lâu như thế, như thể anh đã ở bên cạnh cô suốt thời gian qua.
Thật là kỳ lạ.
Nó giống như một bài toán khó không giải được, làm sao giải làm sao làm đều không có câu trả lời.
Chà, sách bài tập ... Ninh Ngôn mê man ngủ thϊếp đi, ngày mai còn phải đi học.
⬅ Trước Tiếp ➡