Chương 16
tế lại mang theo ý uy hiếp, những "người bạn" này chỉ sợ là có ý khác...
Ví như trước đây Nhan Bạch chỉ cần sợ là sắc mặt sẽ tái mét, sau đó sống chết không chịu đi học, thậm chí còn nhục mạ hai mẹ con bà ta, sau cùng khiến cha Nhan buồn bực, càng thêm ghét cô.
Nhưng lúc này, trước mặt là Nhan Bạch, linh hồn lại là Cấm Bạch, cho nên đương nhiêu đâu thể giống nhaụ Chớp mắt, Cấm Bạch đã nhếch môi cười ngọt ngào, có vẻ như rất vui, cặp mắt thuần khiết sáng lạn, giọng nói của thiếu nữ vô cùng trong trẻo.
"Đâu có, con rất chờ mong vào cuộc sống ở trường, còn có đám bạn bè của con nữa, mẹ và chị đối xử với con thật tốt." Có hai người kia ở đây, có rất nhiều trò chơi thú vị đang chờ cô, xem ra, cuộc sống của cô sẽ không tẻ nhạt, cực kỳ đáng chờ mong vì vậy tạm giữ mạng lại cho bọn họ đi.
Đối với biểu hiện lần này của Cấm Bạch, hai người sượng mặt, có phải Nhan Bạch quên uống thuốc không?
Trái lại, cha Nhan và Nhan Thế Lương lại nhìn Cấm Bạch thêm vài lần, Nhan Thế Lương không khỏi tiến lên phía trước, đứng ở bên người Cấm Bạch, mở miệng.
"Sách lúc trước của em đều đã bị hỏng ít nhiều, buổi chiều vừa lúc anh muốn đến bệnh viện thăm người, thuận tiện dẫn em đi mua sách nhé, đi không?" "Đi ạ, cám ơn anh " Cấm Bạch nhìn về phía Nhan Thế Lương, bên tai có hơi đỏ ửng, sau đó lại có chút tò mò nhìn Nhan Thế Lương.
Nhìn Cấm Bạch như vậy, Nhan Thế Lương không khỏi nhếch khóe miệng, sao trước kia anh ta không phát hiện, em gái mình...
lại đáng yêu thế này.
Cấm Bạch vui vẻ không phải giả, cô rất vui, đương nhiên là rất vui rồi, Nhan Thế Lương đến bệnh viện để thăm ai, đương nhiên là thăm người chị thân yêu của cô, Cấm Nguyệt, người đã đánh cắp trái tim cô, Cấm Nguyệt.
Thật đúng là rất vui mà, cô lại được nhìn thấy người chị ‘thân yêu’ của mình bằng một thân phận khác.
Thấy trong mắt thiếu nữ trước mặt tràng ngập vui vẻ, mang theo sự nhảy nhót hồn nhiên của tuổi này, thật đúng là đáng yêu, chỉ mới dẫn cô ra ngoài mà cô đã thỏa mãn thế sao?
Xem ra, anh ta thật sự quan tâm quá ít đến cô em gái ruột này của mình rồi.
Nghĩ đến đây, Nhan Thế Lương không khỏi vươn tay, sờ đầu Cấm Bạch.
"Sau này...
anh sẽ dành nhiều thời gian bên em hơn." Lúc Nhan Thế Lương đặt tay lên đầu mình, thân thể Cấm Bạch có cứng ngắc trong giây lát, con ngươi thâm sâu lóe lên sự châm chọc, nhưng lúc ngẩng đầu lên lại cười ngọt ngào với Nhan Thế Lương, vành tai và đôi má đều phiếm hồng, dùng giọng nói thanh nhuận của thiếu nữ mà mở miệng.
"Anh...
Đối xử với em thật tốt." Tốt sao?
Trong lòng như bị xúc động, Nhan Thế Lương nghe Cấm Bạch nói những lời này, trước mặt là gương mặt trẻ con đáng yêu, động tác trong tay anh ta không khỏi khựng lại, ánh mắt nhìn về phía Cấm Bạch cũng nhu hòa hơn không ít.
Sau đó, Nhan Ngọc Kiều ngồi ở bên tiến lên, trong mắt cô ta mang theo vài phần lửa giận còn cả sự độc ác, Nhan Bạch này, cũng không biết đã uống lộn thuốc gì, hôm nay lại dám làm càn thế này, xem ra thường ngày chưa cho cô lĩnh đủ bài học.
"Ngọc Kiều cũng muốn đi, em và Nhan Bạch học cùng trường, em làm chị, đương nhiên nên giúp Nhan Bạch..." Nhan Ngọc Kiều tiến lên, làm nũng thân thiết