⬅ Trước Tiếp ➡

khoác tay Nhan Thế Lương, dịu dàng nhìn Nhan Bạch, nói chuyện vô cùng khéo léo.
Ánh mắt Nhan Thế Lương nhu hòa, cười với Nhan Ngọc Kiều, sau đó lắc đầụ "Ngọc Kiều, em sắp thi rồi, vẫn nên ở nhà ôn tập đi, hôm nay anh phải đến bệnh viện thăm người, đồng thời còn phải tham gia lễ tang, không tiện dẫn theo nhiều người." Nghe thấy Nhan Thế Lương nói thế, Nhan Ngọc Kiều đành phải thôi, nhưng trong mắt có chút hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm bóng lưng Cấm Bạch, mà Cấm Bạch lại như không cảm giác được, chỉ có khóe miệng khẽ nhếch lên.
Sau đó, Nhan Thế Lương lái xe của mình, chờ Cấm Bạch thay quần áo, ngồi vào ghế lái phụ, hai người cùng nhau đến bệnh viện.
Cấm Bạch ghé vào cửa sổ, tâm trạng có vẻ rất tốt, trong miệng ngâm nga một giai điệu không biết tên, Nhan Thế Lương thì đang quan sát Cấm Bạch, trong mắt mang theo cân nhắc, đôi mắt đen không rõ cảm xúc.
Nhan Bạch mất tích vào mấy ngày trước, không hề có lấy một tin tức, bọn họ vốn không thích Nhan Bạch nên cũng không tốn mấy công sức đi tìm, thật không ngờ, đêm qua Nhan Bạch tự dưng hôn mê bất tỉnh nằm ở cửa, toàn thân đầy vết máu, còn có vết thương có vẻ như do vật sắc cắt qua.
Mà Nhan Bạch sau khi tỉnh lại, dường như đã khác, anh ta rất tò mò, rốt cuộc cô em gái này của anh ta đã trải qua những chuyện gì, là ai đưa cô về, đôi mắt anh ta hơi nheo lại.
Cấm Bạch ghé vào bên cửa sổ, dường như không phát hiện ra ánh mắt anh ta, lúc quay đầu lại, ánh mắt cô nhìn về phía Nhan Thế Lương, mang theo tò mò cùng nghi hoặc.
"Anh, chúng ta muốn đi thăm ai?
Tham gia lễ tang của người nào thế?" "Đến bệnh viện thăm bạn gái của anh, Cấm Nguyệt, tham gia lễ tang của em gái cô ấy, một người không quan trọng, không liên quan đâụ.." Nhan Thế Lương mở miệng, lập tức nhớ tới cảnh tượng người nọ chết, là anh ta chính tay moi tim người nọ, lúc sắp chết, trên khuôn mặt quyến rũ diễm lệ của cô vẫn mang theo ý cười, khóe môi không ngừng tràn ra máu tươi, nhiễm đỏ cả làn môi, khóe mắt nhếch lên, con ngươi từ từ tan ra, chết không nhắm mắt, màu đen nơi đáy mắt, như muốn cắn nuốt bọn họ, hiện giờ ngẫm lại bỗng thấy có chút khiếp sợ.
Thật đúng là buồn cười, người đã chết, rốt cuộc anh ta đang sợ điều gì, chỉ bởi vì một ánh mắt lúc sắp chết kia sao?
"Ồ......
người không quan trọng à..." Cấm Bạch cười, lông mi như rẻ quạt che khuất cảm xúc nơi đáy mắt.
Lúc này, xe cũng dừng lại, đã đến cổng bệnh viện nơi Cấm Nguyệt ở.
"Ký chủ, tôi đã tiến hành đo lường kiểm tra, hiện tại, tâm trạng cô hình như...
cực kỳ vui vẻ, cực kỳ sung sướng?
?
?" Chỉ có Cấm Bạch mới thấy 114 lượn vòng trước mặt mình, âm thanh máy móc mang theo vài phần không xác định, nó có chút hoài nghi chức năng kiểm tra cảm xúc ký chủ của mình xuất hiện trục trặc.
Nó biết Cấm Bạch chết như thế nào, là bị người đàn ông trước mặt móc tim, cấy vào trong người chị gái cô, có thể nói, hai người kia là kẻ thù của Cấm Bạch, hơn nữa còn hận tận xương, căn cứ theo tài liệu nó thu thập và đưa ra kết luận, nhân loại mà hận nhau thì...
sẽ điên cuồng lắm, nhìn thấy thì tâm trạng không được bình tĩnh, hận không thể lập tức giết chết đối phương, gặm cắn thịt đối phương, đại


⬅ Trước Tiếp ➡