⬅ Trước Tiếp ➡

anh luôn làm việc hết sức cẩn thận, ngay cả lời nói cũng phải cân nhắc kỹ trong đầụ Anh hơi cúi mình “Thưa Du tổng, xe đã chuẩn bị xong, định vị đã đặt sẵn ở nhà hàng Khê Liễu Viện cho bữa tối nay ạ.” Du Kỵ Ngôn nhìn thẳng phía trước, lời nói luôn ngắn gọn súc tích “Đổi địa chỉ sang Trung tâm Hằng Doanh.” Văn Nhĩ căng thẳng “Chuyện chuyển công ty em vẫn đang theo sát ạ.
Phía Trung tâm Hằng Doanh vẫn đang thương lượng với khách thuê ở tầng 24.” Anh lo rằng ông chủ đang bắt bẻ vấn đề công việc của mình.
Du Kỵ Ngôn không thích phô trương, đặc biệt là chuyện riêng tư.
Vì vậy, nhân viên ở Á Hối chỉ biết anh đã kết hôn và vợ là một tiểu thư giàu có, ngoài ra không biết gì thêm, kín tiếng đến mức thậm chí còn chưa từng nghe nói về một đám cưới nào.
Dù là trợ lý thân cận, Văn Nhĩ cũng chưa bao giờ nghe ông chủ nhắc về cuộc hôn nhân của mình.
Nếu không có chiếc nhẫn trên ngón áp út, anh cũng chẳng thể nhận ra ông chủ đã có gia đình.
“Không liên quan đến công việc.” Du Kỵ Ngôn chỉ nói qua một câu rồi ngồi vào ghế lái.
Sau khi cất hành lý vào cốp, Văn Nhĩ đi tới bên cửa sổ xe báo cáo “Nhiệt độ trong xe đã điều chỉnh ở mức 25 độ, hương thơm đã đổi sang mùi gỗ tuyết tùng và khăn giấy sát khuẩn anh yêu cầu cũng đã chuẩn bị sẵn ạ.” “Được, vất vả cho cậu rồi.” Du Kỵ Ngôn gật đầu, khen ngợi mà mặt không chút ý cười.
Mấy năm nay, Văn Nhĩ đã quen với tính cách của sếp mình.
Dù anh có làm tốt đến đâu, sếp cũng chỉ khen một câu đơn giản và có vẻ không chút cảm xúc như thế này.
Tuy nhiên, người đi làm đều hiểu một đạo lý Đi làm là để nhận tiền hoàn thành công việc, không cần tìm kiếm sự ấm áp từ sếp.
Thành Châu những năm gần đây đã vươn lên thành thành phố loại một, lượng xe cộ trên đường tăng vọt theo dân số.
Cứ đến thứ Sáu là xe cộ đông đúc, tắc nghẽn không lối thoát.
Càng gần khu trung tâm CBD càng phồn hoa, những ánh đèn dày đặc sáng rực như những vì sao.
Du Kỵ Ngôn làm việc điềm tĩnh, lái xe cũng vậy.
Các chủ xe phía trước phía sau đều sốt ruột bóp còi inh ỏi như muốn làm rung chuyển cả con phố.
Còn anh thì vẫn thong dong nghe nhạc cổ điển, sự ồn ào bên ngoài dường như chẳng liên quan gì đến mình.
Ánh sáng bên ngoài lướt qua mặt anh, làm nổi bật chiếc mũi cao và đường nét ngũ quan sâu sắc.
Thật ra da anh trắng, trông có vẻ thư sinh, nhưng ánh mắt lại xa cách và lạnh lùng, khiến cả người trông không hề dễ gần.
Kiểu người như anh, giỏi nhất là làm những việc thách thức sự kiên nhẫn.
Nhưng vợ anh thì hoàn toàn ngược lại.
Trong tiếng nhạc cổ điển du dương bỗng xen lẫn tiếng thông báo tin nhắn WeChat và không chỉ một tin.
Du Kỵ Ngôn mở điện thoại, ảnh đại diện xinh đẹp trong khung trò chuyện liên tục nhảy tin nhắn, đó là sự thúc giục thiếu kiên nhẫn của cô.
Hứa Tư Anh đến đâu rồi?
Du Kỵ Ngôn Tắc đường, đợi chút.
Hứa Tư Tầm này thứ Sáu đường Văn Tây tắc nhất, định vị ước tính không chuẩn đâu, chắc 30 phút nữa anh cũng chẳng tới được.
Đừng để lỡ việc, anh vòng qua đường Vành Đai 3 đi, tôi tự lái xe đi vậy.
Du Kỵ Ngôn Đường thông rồi.
Hứa Tư ...
Cũng thật trùng hợp, đường đã thông thật.
Du Kỵ


⬅ Trước Tiếp ➡