Chương 4
Ngôn tắt màn hình, lái xe đi thẳng.
Qua hai cột đèn giao thông, anh đã đến dưới tòa nhà Trung tâm Hằng Doanh.
Anh hạ cửa kính bên phải, khẽ ló đầu ra, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc bên đường liền vẫy tay.
Bên ngoài quá lạnh nên Hứa Tư nhanh chóng lên xe.
Việc đầu tiên cô làm sau khi lên xe là mở hộp khăn giấy ướt phía trước, lau tay, sau đó lấy từ trong túi LV ra một tuýp kem dưỡng tay mùi gỗ tuyết tùng, thoa vài vòng quanh những ngón tay thon thả.
Nếu không xét đến tình cảm mà chỉ nhìn ngoại hình, họ quả thực là một cặp trời sinh.
Hứa Tư rất ít khi ngồi xe của Du Kỵ Ngôn, trong trí nhớ chỉ có ba lần, đều là vì tình thế bắt buộc khi đi thăm họ hàng.
Nhưng cô cũng phải thừa nhận rằng ngồi xe anh rất thoải mái, lái rất êm và chắc.
Chỉ là họ thường chẳng nói với nhau câu nào.
Vô tình, ánh mắt Hứa Tư liếc thấy chiếc nhẫn cưới bạch kim trên tay Du Kỵ Ngôn, cô cười mỉa mai “Cứ tưởng anh đi công tác Singapore về là quên luôn bữa cơm hôm nay rồi, lại phải phiền tôi về nhà lấy nhẫn cưới hộ anh chứ.” Trong lòng Hứa Tư, tuy họ là hai loại người khác nhau, nhưng ít nhất đối với cuộc hôn nhân này, họ có cùng một thái độ.
Bình thường chỉ khi đi gặp người lớn cô mới đeo nhẫn, cô nghĩ anh cũng vậy.
Du Kỵ Ngôn điềm tĩnh bẻ lái ở một khúc cua, mặt không lộ chút cảm xúc nào, bỏ qua chủ đề này “Hôm nay là đại thọ của ông nội tròn 90 tuổi, đừng để cụ mất hứng như lần trước.
Những gì tôi có thể phối hợp, hy vọng cô cũng làm được.” Nhắc đến lần trước, Hứa Tư vẫn còn bực.
Ông nội của hai nhà vốn có quan hệ thân thiết, cứ mỗi dịp lễ Tết là hai gia đình lại tụ họp.
Lần trước trên bàn ăn, hai cụ đều nói trông hai đứa không được thân mật cho lắm, cứ trách Hứa Tư chẳng bao giờ gọi một tiếng “chồng”, toàn gọi thẳng tên cúng cơm.
Lúc đó cô thấy thật quá quắt nên cứ thoái thác mãi, dù cô đã dùng chiêu nũng nịu nhưng vẫn nhận ra các cụ không vui.
Hứa Tư không cãi lại, nhướn mày đáp “Được, lần trước coi như tôi không biết điều, lần này tôi sẽ hết sức phối hợp.” Vẻ mặt Du Kỵ Ngôn dường như có chút thay đổi, anh dùng ánh mắt liếc nhìn cô một cái.
Chỉ thấy cô khẽ mỉm cười, rồi lại quay sang nhìn thẳng vào anh “Du Kỵ Ngôn, không người đàn ông nào chịu đựng nổi một cuộc hôn nhân không tình dục, nhất là một người đàn ông có tiền có thế.
Anh ở Singapore hai tháng trời, chẳng qua cũng là muốn vui chơi một chút cho khuây khỏa thôi đúng không?” Du Kỵ Ngôn nhìn thẳng phía trước, chậm rãi lái xe, giọng hơi trầm xuống “Ừ, sòng bạc ở đó cũng được.” Lão cáo già này thật biết cách né tránh trọng tâm.
Hứa Tư tạm nén cơn giận trong lòng “Anh hiểu tôi đang nói gì mà.
Chậm nhất là năm sau, tôi nhất định sẽ ly hôn với anh.” Những lời như vậy Du Kỵ Ngôn đã nghe hàng trăm lần, anh gật đầu với vẻ sẵn sàng chiều theo “Ừ.” Thông thường, trước những lời “tuyên bố đanh thép” đó, anh chỉ đáp lại đúng một chữ như vậy.
Khê Liễu Viện là một nhà hàng Trung Hoa đạt chuẩn “Ngọc trai Đen” , nằm trong con ngõ cổ giữa lòng Vành đai 2, không gian cực kỳ yên tĩnh dù ở ngay trung tâm.
Đúng như cái tên, vừa bước vào cửa đã thấy tiếng nước chảy