Lần này, Thẩm Thanh Song sẽ bước ra khỏi cuộc đời anh, sẽ không bao giờ ở bên anh nữa.
Nghĩ vậy, hai chân của Bạch Hướng Dương lập tức mềm nhũn ...
Trước cửa sổ kính trong suốt trong phòng khách xa hoa, bà Bạch nhìn con trai nhà mình vì Thẩm Thanh Song mà trở nên yếu thế và bất lực, bà ta tức giận dậm chân.
Bà ta cũng bất chấp tất cả chửi thề, "Con khốn này muốn vào cửa Bạch gia chúng ta sao, đừng mơ! Ông thử nói xem, cô ta đã cho Hướng Dương nhà ta ăn bùa mê thuốc lú gì để Hướng Dương si mê cô ta như vậy?”
Bạch Chính Phong nhàn nhạt liếc bà ta một cái, "Đừng tự cao tự đại, con trai của bà không chừng còn không xứng với Thẩm Thanh Song đâu!”
Bà Bạch quay ngoắt đầu lại, tròn xoe mắt nhìn chồng, nghiêm nghị hỏi: "Bạch Chính Phong, ý của ông là gì? Sao ông lại nói con trai mình như vậy? Cô ta chỉ là đồ nhà quê, Hướng Dương nhà ta tốt như vậy, chỗ nào không xứng với cô ta? "
Bạch Chính Phong liếc nhìn bà ta một cái, "Bà cái gì cũng tốt, nhưng lại không có mắt nhìn người! Tôi thường nói với bà, đừng khinh thường người khác, cho dù hôm nay đối phương là ăn mày, ngày mai cũng có thể trở thành phú ông, đối xử tốt với người khác có gì không tốt? Bà thích khoác lác, tự cao tự đại, bà cho rằng Bạch gia lợi hại, vô địch thiên hạ sao? Bà tỉnh lại đi! Chúng ta chỉ có chút mặt mũi ở Hải Thành này, ra khỏi Hải Thành, bà nghĩ có ai nhận ra bà sao?”
Bà Bạch bị ông Bạch mắng, ngực trùng xuống, sắc mặt xanh mét.
Nhưng Bạch Chính Phong vẫn tiếp tục nói, "Bà nhìn lại Thẩm Thanh Song đi, vừa mới tiến vào nhà chúng ta, phong thái và biểu hiện của cô nhóc, bà cho rằng cô nhóc sẽ luôn bình thường như vậy sao? Lúc bà mười tám tuổi liệu có được như người ta không? Chẳng lẽ bà không cảm thấy kỳ quái sao?”
Trong lòng bà Bạch bị chấn động, từ từ suy nghĩ lại biểu hiện vừa rồi của Thẩm Thanh Song, cho dù không cam lòng, không tình nguyện, không muốn thừa nhận, nhưng bà ta cũng khong thể phủ nhận đánh giá của Bạch Chính Phong về Thẩm Thanh Song.
Nói thật, nếu hôm nay bà không phải mẹ của Bạch Hướng Dương, bà cũng sẽ cảm kích Thẩm Thanh Song này!
Khí chất trên người Thẩm Thanh Song quả thật không thể xem thường.
Có lẽ cô gái đó thực sự có thể tạo ra sự khác biệt trong tương lai.
Nhưng điều này có liên quan gì đến bà ta?
Khi Thẩm Thanh Song phất lên, chắc đóa hoa này cũng đã héo tàn, không chừng con trai bà và con gái thị trưởng đã sinh con rồi.
Thẩm Thanh Song vừa rời khỏi biệt thự thì gọi taxi trở về biệt thự số 9 ở Long Viên.
Biệt thự số 9 ở Long Viên là nhà trên danh nghĩa của cô.
Nói một cách chính xác, đây là ngôi nhà của Tiêu Trì Phong, chỉ huy quân sự được cha cô giao phó để giám sát cô.
Chỉ là, chỉ huy quân đội giám sát cô luôn là một con rồng bí ẩn
Chỉ huy giá lâm
Trong ba năm qua Thẩm Thanh Song cũng không thường xuyên gặp mặt anh, mỗi lần gặp mặt, trông anh rất vội vã, lúc nào cũng dùng vẻ mặt tê liệt đó buông ra vài câu bảo cô ngoan ngoãn, không được gây chuyện các thứ, sau đó quay đầu bỏ đi.
Vào những lúc khác, khi cô có nhu cầu gì, thư ký Củng Thần của anh thường liên lạc với cô, khách quan mà nói, mối quan hệ giữa cô và Củng Thần còn thân thiết hơn anh.
Sau khi đến nhà họ Bạch, Thẩm Thanh Song cảm thấy hơi mệt, cô định về nhà đánh một giấc thật ngon để bù lại năng lượng đã tiêu hao trong ngày hôm nay.
Trở lại căn biệt thự số 9, Thẩm Thanh Song không để ý đến một chiếc Hummer màu đen trong gara, cô duỗi ngón trỏ ra, ấn vào ổ khóa điện tử, nghe thấy tiếng mở khóa, cô đẩy cửa bước vào nhà.
Lúc đổi giày, ánh mắt cô nhìn lướt qua phòng khách.
Khi cô nhìn thấy người đàn ông mặc quân phục lười biếng ngồi dựa vào ghế sô pha, hai chân vắt chéo, mắt phượng hẹp dài liếc nhìn cô, Thẩm Thanh Song lập tức trợn to hai mắt, cả người sững lại.
Anh, anh, anh, tại sao hôm nay lại xuất hiện ở đây?
Tiêu Trì Phong nhìn cô gái xinh đẹp đang ngây ngốc nhìn anh, trái tim anh chợt nảy lên, cô nhóc gầy guộc kia từ lúc nào lại trở nên xinh đẹp như vậy?
Anh cảm thấy cổ họng có chút khát nên ho nhẹ một tiếng, trầm giọng nói: "Còn ngây ra đó làm gì? Mau tới đây!"
Nghe thấy tiếng gầm nhẹ của anh, linh hồn sợ hãi chạy mất của Thẩm Thanh Song lúc này mới về đúng vị trí.
Cô nhanh chóng thay dép, đi đến ghế sô pha bên cạnh anh, ngồi xuống ngay ngắn giống như học sinh nhìn thấy thầy giáo, sau đó cẩn thận ngước mắt lên, liếc anh một cái rồi ngập ngừng hỏi: "Anh, sao anh lại ở đây?"
Anh lạnh lùng liếc nhìn cô, trong lòng đột nhiên chán ghét sự xa lạ mà cô đối với anh, anh không vui, giọng điệu cực kỳ không vui, "Anh vui, không được sao?"
Thẩm Thanh Song nghẹn hòng, cười mỉm nói: "Được! Tất nhiên là được rồi! Nơi này là chỗ ở của anh, anh muốn tới thì tới, muốn đi thì đi...”
Thẩm Thanh Song nói đến đây thì dừng lại.
Cô cảm thấy hơi quá phận.
Đúng! Đây là chỗ của anh, chính vì lòng tốt của anh mà cô mới có được một “tổ ấm” sang trọng như bây giờ, cô nên biết ơn anh chứ không phải ăn miếng trả miếng như vậy.
Chẳng lẽ những ngày tháng thoải mái của cô đã trôi qua quá lâu, do đó cô mới quên đi những ngày tháng đau khổ trước đây? Vậy nên cô quên mất rằng người đàn ông lạnh lùng ngồi bên cạnh cô này chỉ là một ân nhân tốt bụng nhận nuôi cô, không phải là người thân có thể dung túng cho cô tùy hứng?
Không đúng! Ngay cả người thân của cô cũng sẽ không bao dung cho cô mà chỉ bỏ rơi cô.
Nếu không phải mẹ cô mất sớm, nếu không phải cha cô lấy mẹ kế, nếu không phải mẹ kế không dung nạp cô, cô nào phải lâm vào hoàn cảnh lưu lạc như này hôm nay, phải ăn nhờ ở đậu nhìn mặt người ta mà sống?
Thẩm Thanh Song đột nhiên mất hết hứng thú, cô cũng không muốn qua loa lấy lệ với anh nên nói nhỏ: "Em xin lỗi! Em hơi mệt nên lên lầu nghỉ ngơi trước."
Nói xong cô nhanh chóng đứng dậy đi về phía phòng ngủ trên lầu hai.
Sau khi đóng cửa lại, cô dựa vào cửa, vành mắt đỏ lên.
Tiêu Trì Phong bá đạo
Loại cảm giác ăn nhờ ở đậu này thật sự rất khó chịu.
Chỉ cần một ngày nào đó cô còn sống ở đây, về mặt tâm lý, cô sẽ cảm thấy tự ti và mặc cảm với anh.
Ngày thường không có Tiêu Trì Phong, cô vẫn có thể tự an ủi mình, nơi này rất tốt, rất xa hoa, các gì cũng có, cô có mọi thứ, cô muốn làm gì thì làm, chỉ cần cô gọi điện là có người giúp cô ngay, thực sự rất tốt, rất tốt.
Nhưng một khi ngài chỉ huy trở lại ...
Anh muốn làm gì ở cái nhà này, cô cũng không thể xen vào.
Đối mặt với Tiêu Thanh Phong mạnh mẽ và bá đạo, cô chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.
Nghe nói năm đó cha cô, ông Thẩm Đại Cường đã cứu Tiêu Trì Phong một mạng, lúc cô và mẹ kế xích mích nhau, thậm chí không chết không thôi, cha cô mới gửi gắm cô cho Tiêu Trì Phong.
Mà Tiêu Trì Phong cũng không phụ sự giao phó của cha cô, anh đã tận tâm chăm sóc cô và cho cô những điều tốt nhất có thể, dù anh không tự mình làm điều đó nhưng Củng Thần và những người khác đều tuân theo lệnh anh chăm sóc cho cô. .
Cô rất biết ơn người đàn ông đã cứu cô thoát khỏi biển khổ, lúc cơ cực nhất của cuộc đời, cô cũng ghi nhớ công ơn lớn lao này trong lòng, không ngừng nghĩ về nó, chờ đến khi có khả năng, cô nhất định sẽ báo đáp Tiêu Trì Phong.
Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là cô không ghét cảm giác ăn bám này.