⬅ Trước Tiếp ➡
Đây là hai điều hoàn toàn khác nhau.
Ngay khi Thẩm Thanh Song điều chỉnh lại tâm trạng, tiếng gõ cửa vang lên.
Trái tim cô thắt lại, người đứng bên ngoài nhất định là Tiêu Trì Phong.
Cô khẽ nhíu mày, nhớ tới sự khiêm khắc của anh với cô, trái tim cô lại co rút, cô thật sự không muốn đối mặt với anh một chút nào!
"Thẩm Thanh Song, mở cửa!"
Mặc dù không có nhiều thời gian đối mặt trực tiếp với anh, phần lớn thời gian họ liên lạc với nhau qua điện thoại, nhưng Thẩm Thanh Song cũng biết rằng một khi Tiêu Trì Phong gọi cả họ tên cô, điều đó có nghĩa là anh đang ở trong trạng thái không vui, nếu cô đối nghịch với anh sẽ phải tiếp nhận sự chừng phạt của anh.
Nhớ lúc Tiêu Trì Phong nhận nuôi cô và trở thành người giám hộ mới của cô, Thẩm Thanh Song vẫn là “Gái hư”".
Trước sức ép của mẹ kế, cô rất nổi loạn, thích làm việc chống lại cha mẹ mình, đối với một người xa lạ thu nhận cô, cô như một con nhím, muốn dùng gai nhọn trên người mình tổn thương anh, để anh không lên mặt dạy dỗ cô.
Kết quả là, cô bị tống vào doanh trại tiếp nhận huấn luyện và trừng phạt tàn nhẫn nhất mỗi ngày.
Trọn vẹn ba tháng, cô không nhớ nổi mình đã lén rơi bao nhiêu giọt nước mắt, ngấm ngầm vượt qua bao nhiêu kẻ ác, vẽ bao nhiêu vòng tròn vào góc tường để nguyền rủa anh.
Bài học từ lần đó thật khó quên, nó cũng khiến cô nhận ra sự độc đoán và lợi hại của Tiêu Trì Phong.
Bây giờ khi nghe thấy anh gọi cả họ tên cô một lần nữa, Thẩm Thanh Song lập tức mở cửa, cười nịnh nọt nhìn anh: "Anh Tiêu, có chuyện gì vậy?"
Tiêu Trì Phong nhìn thấy nụ cười xinh xắn đáng yêu mang theo một chút nịnh nọt của cô, anh cảm thấy lửa giận trong lòng lập tức giảm xuống, giọng nói ôn hòa hơn một chút, "Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của em, đi, anh dẫn em đến một nơi tổ chức sinh nhật.”
Hai mắt Thẩm Thanh Song sáng lên, "Hôm nay anh rảnh sao?"
Tiêu Trì Phong gật đầu, sau đó kiểm tra đồng hồ đeo tay, "Mười phút nữa, anh sẽ đợi em ở ngoài."
Anh đau lòng thay cô
Thẩm Thanh Song lập tức chào kiểu quân đội, vui vẻ đáp: "Vâng, thưa ngài chỉ huy."
Nhìn thấy dáng vẻ vui tươi của cô, khuôn mặt tuấn tú thường xuyên tê liệt của Tiêu Trì Phong trở nên dịu dàng, khóe môi khẽ cong lên, xoay người sải bước rời đi.
Thẩm Thanh Song nhìn bóng lưng cao lớn và dứt khoát của anh, vươn tay làm tư thế chiến thắng rồi nhanh chóng trở về phòng, thay một chiếc váy công chúa bằng ren thêu hoa màu trắng như tiên nữ, thiết kế eo cao đã hoàn toàn phô ra những đường cong cơ thể cô.
Chiếc váy này là Củng Thần mang đến.
Theo như lời Củng Thần nói, chiếc váy này do chính tay Tiêu Trì Phong thiết kế và được đặt may riêng theo số đo cho cô.
Đây là lần đầu tiên cô mặc bộ váy công chúa này, mái tóc đen dài ngang lưng, trên đầu cài chiếc kẹp tóc bằng ngọc trai, tôn lên vẻ đẹp thuần khiết của thiếu nữ mười tám tuổi.
Mặc dù lúc soi gương cô cảm thấy bộ đồ này khá đẹp, nhưng trong lòng cô vẫn có chút lo lắng, không biết Tiêu Trì Phong có thích bộ đồ này của cô không?
Khi từng bước đi tới trước mặt Tiêu Trì Phong, cô nhìn chằm chằm phản ứng của anh.
Thành thật mà nói, theo quan điểm cá nhân của cô, cô thích quần áo rộng rãi và thoải mái hơn.
Nhưng cô cũng biết Tiêu Trì Phong luôn thích cô giả làm tiểu thư như bây giờ, từ quần áo, giày dép đến trang sức anh đều nhờ Củng Thần chuẩn bị cho cô, cô biết rằng anh muốn biến cô trở thành một tiểu thư khuê các.
À, không đúng, mấy năm nay, anh không chỉ mời người dạy cô piano, cờ vua, thư pháp, vẽ tranh, cắm hoa, nghệ thuật thưởng trà, v.v., mà còn giới thiệu cho cô một võ sư.
Và mỗi kỳ nghỉ đông và hè, cô ấy đều phải đến quân đội ghi danh.
Anh muốn đào tạo cô thành một người phụ nữ văn võ song toàn, có thể đánh bại kẻ địch, có thể được bầu là thiếu nữ tài sắc vẹn toàn!
Thấy đôi mắt của Tiêu Trì Phong lóe lên vẻ ngạc nhiên, Thẩm Thanh Song thở phào nhẹ nhõm, cô nở một nụ cười rực rỡ, chớp mắt nhìn anh một cách tinh nghịch, dịu dàng hỏi: “Anh Tiêu, em đẹp không?”
Tiêu Trì Phong gật đầu, "Đẹp! Lên xe!"
Thẩm Thanh Song nhanh chóng ngồi vào ghế lái phụ, nghiêng người nìn về phía Tiêu Trì Phong, anh thành thục khởi động chiếc Hummer, vội vã rời khỏi biệt thự.
Cô hoàn toàn không để ý vành tai đang phiếm hồng của Tiêu Trì Phong.
Trái tim anh không lạnh lùng và bình tĩnh như cô tưởng tượng, bị một cô gái xinh đẹp mà mình chăm sóc bây lâu nay nhìn chằm chằm như vậy, ngay cả Tiêu Trì Phong đang ở trên chiến trường cũng cảm thấy có chút luống cuống, khối băng lạnh lẽo luôn giữ vừng bình tĩnh kia đang có dấu hiệu tan chảy.
Tiêu Trì Phong biết Thẩm Thanh Song không đơn thuần như vẻ bề ngoài mà có một tâm hồn nổi loạn.
Anh nhớ rõ ba năm trước, lúc Thẩm Đại Cường đưa Thẩm Thanh Song đến chỗ anh, Thẩm Thanh Song hoàn toàn không phải người yên phận, bộ dạng của cô giống hệt con trai, đầu tóc ngắn ngủn, mặt một chiếc áo phông đầu lâu, mặc quần jean rách, đeo một đôi dày vải cũng hình đầu lâu.
Điều khiến Tiêu Dịch Phong cảm thấy đau đầu nhất chính là ánh mắt liều lĩnh và thờ ơ cô gái mới mười lăm tuổi này, giống như cho dù bảo cô chết, cô ta cũng sẽ không quan tâm không sợ hãi.
Một cô bé không hề sợ hãi bất cứ điều gì, Tiêu Trì Phong cảm thấy đau lòng không tả được.
Ngay lúc đó, anh ta có ý kiến về Thẩm Đại Cường, người đã đến để nhờ giúp đỡ.
Giao phó cô cho anh
Với tư cách là cha cô, rốt cuộc Thẩm Đại Cường cho cô gia đình nào mới có thể khiến đứa trẻ này trở nên vô tâm, không sợ hãi, thờ ơ với mọi thứ như vậy? Thậm chí còn giống một chú nhím nhỏ, khép chặt trái tim mình, xù lông khắp người, ngang ngạnh nhưng sống đầy kiêu hãnh?
Trước đó anh đã nghe Thẩm Đại Cường nói mẹ của Thẩm Thanh Song lâm bệnh và qua đời khi cô mới 10 tuổi, một mình ông vừa phải đi làm vừa phải chăm sóc cô, lúc không thể chăm sóc được cô, ông bèn gửi con gái về quê để cho ông bà nội chăm hộ, Thanh Song học ở quê đến lúc cô đỗ vào cấp hai mới được Thẩm Đại Cường đón về.
Nhưng vào thời điểm đó, Thẩm Đại Cường đã tái hôn, người phụ nữ mà ông kết hôn chính là bà mẹ kế của Thanh Song, Lương Ti Ti.
Lương Ti Ti có một đứa con trai và một đứa con gái, lúc Thẩm Thanh Song chưa được đón về, bốn người nhà họ chung sống rất hòa thuận, giống như một gia đình chân chính.
Nhưng khi Thẩm Thanh Song trở lại, Lương Ti Ti cảm thấy lãnh thổ của bà ta đã bị người khác xâm phạm, ngôi nhà hạnh phúc của họ cũng bị cô phá hủy.
Lương Ti Ti không vừa mắt Thẩm Thanh Song, lúc Thẩm Đại Cường đi vắng, lần nào bà ta cũng mắng chửi cô, lời lẽ rất khó nghe.
Thẩm Thanh Song cũng không phải người hiền lành gì, tính tình của cô là lúc mềm thì mềm, lúc cứng thì cứng, lúc ác thì ác, thấy mẹ kế luôn kiếm chuyện với cô, cô đương nhiên không để bà ta bắt nạt.
Kết quả, ngày nào cô và mẹ kế cũng cãi vã, đánh nhau, con trai con gái của bà ta đương nhiên giúp mẹ mình, nhân lúc Thẩm Đại Cường không có nhà, ba người họ đã đè cô lại tát cô một cái.
Ba người kia rất thông minh, không đánh vào mặt cô mà véo vào chỗ không thể nhìn thấy trên cơ thể cô.
Lúc đầu Thẩm Thanh Song cũng nói với Thẩm Đại Cường, nhưng Thẩm Đại Cường lại mắng mỏ cô, dần dần cô càng ngày càng không thích về nhà nữa, cô đi bar, đua xe và uống rượu với một nhóm phụ nữ trẻ và trở thành “Gái hư” trong miệng mọi người.
Bà mẹ kế hả hê, mỗi ngày đều tố cáo cô với Thẩm Đại Sơn, Thẩm Đại Sơn càng ngày không thích đứa con ngố nghịch không nghe lời này, thấy Thẩm Thanh Song bất cần đời, ông ta chỉ muốn cầm dây dưng quật chết cô.
Nếu không phải thành tích của Thẩm Thanh Song không tụt thùi, ông ta đã đánh chết cô từ lâu rồi.
Thẩm Thanh Song cảm thấy sống một ngày bằng một năm, cô cố gắng chịu đựng một thời gian dài cho đến khi cô được nhận vào trường cấp ba trọng điểm ở Hải Thành.
⬅ Trước Tiếp ➡